Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan điểm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan điểm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2021

Một nửa sự thật...là dối trá




https://m.youtube.com/watch?v=hxoMpOpuXgI

Chu Văn

Trên báo mạng news.com.au, một ký giả Úc đã gọi những kẻ gây bạo loạn chết người trong tòa nhà Quốc Hội liên bang của Hoa Kỳ hôm thứ Tư mùng Sáu tháng Giêng vừa qua là những người mắc bệnh tâm thần tập thể. Mở đầu bài bình luận, tác giả viết: “Gậy gộc và đá có thể đập vỡ xương của bạn...nhưng những lời nói có thể kích động bạn sử dụng chúng”(1).

Đã quá rõ ràng là cuộc bạo loạn không phải là một hiện tượng “quần chúng tự phát” như mấy ông bà cộng sản Việt Nam thường nói đến mỗi khi kích động những hành vi bạo động chống lại những ai dám lên tiếng chống lại chế độ. Diễn tiến của sự kiện cho thấy chính những lời dối trá và xách động của Tổng thống Donald Trump đã lôi kéo những người ủng hộ ông lao vào cuộc bạo loạn.

Kể từ khi nổ ra những cuộc khủng bố do những nhóm Hồi giáo cực đoan chủ xướng, người ta thường nói đến hiện tượng “cực đoan hóa”. Nay, với những gì đã và đang xảy ra tại Hoa Kỳ kể từ khi ông Trump bước vào Tòa Bạch Ốc, chưa bao giờ người ta thấy có nhiều người Mỹ và ngay cả rất đông người Việt Nam bị “cực đoan hóa” đến thế.

Thật ra, lịch sử đẫm máu của thế giới lúc nào cũng được viết bằng những lời dối trá dẫn đến cực đoan hóa.

Hôm chúa nhựt mùng Chín tháng Giêng vừa qua, trong một băng hình ghi lại tuyên ngôn của ông, tài tử Arnold Schwarzenegger, người cũng đã từng là thống đốc thuộc Đảng Cộng Hòa tại tiểu bang California, đã so sánh cuộc bạo loạn do Tổng thống Trump kích động với Đêm đập vỡ kính (Kristallnacht) tại Đức. Trong đêm mùng 7 tháng Mười Một năm 1938, do sự kích động của đồ tể Hitler, dân chúng Đức đã đổ xô đi đập phá các cửa tiệm và nhà ở của người Do Thái. Hành động bạo loạn này là màn giáo đầu cho cuộc diệt chủng sát hại 6 triệu người Do Thái và gây ra vô vàn đau thương tang tóc cho toàn thế giới trong suốt Đệ nhị Thế chiến.

Nhắc đến sự kiện này trong tuyên ngôn của ông, ông Schwarzenegger gợi lại bi kịch mà chính thân phụ của ông và nhiều người láng giềng của thân phụ ông đã trải qua sau khi Đức bại trận. Nghe theo những lời dối trá của Hitler, thân phụ của người tài tử nổi tiếng này và những người láng giềng đã tham gia vào cuộc chiến khốc liệt và nhứt là trực tiếp hay gián tiếp can dự vào việc sát hại người Do Thái. Sau cuộc chiến, bị dằn vặt vì tội ác của mình, cha ông và những người láng giềng chỉ biết hành hạ vợ con và mượn rượu để quên đi cơn ác mộng.

Người đã từng đảm nhiệm 2 nhiệm kỳ thống đốc Tiểu bang California giải thích rằng cha ông cũng như những người láng giềng của ông không phải là những người có chủ trương bài Do Thái hoặc theo Đức Quốc Xã. Nhưng chỉ vì bị mê hoặc bởi những lời dối trá của Hitler mà họ đã nhắm mắt lao vào con đường tội ác.

Tài tử Schwarzenegger khẳng định: “Tất cả đã bắt đầu bằng những dối trá và dối trá và dối trá và bất khoan nhượng” (2).

Có một chi tiết nhỏ đáng chú ý trong tuyên ngôn của ông Schwarzenegger. Ông cho biết: ông là một người công giáo. Lúc nhỏ, ông đã đến nhà thờ, học giáo lý, đọc Kinh Thánh. Và từ những gì đã học hỏi được, ông vẫn nhớ mãi một câu. Đó là phải có trái tim của người đầy tớ (a servant’s heart), nghĩa là phục vụ. Phục vụ với trái tim của người đầy tớ chính là vị tha và quên mình. Người ích kỷ và tận cùng của ích kỷ là ái kỷ là người chỉ nghĩ đến mình và tự vẽ lên đầu mình một thứ hào quang được dệt toàn bằng những lời dối trá. Tổng thống Trump là một người như thế. Ở cuối một nhiệm kỳ chỉ biết nói dối, lời nói dối cuối cùng đã lôi kéo bao nhiêu người vào bạo loạn chính là khư khư  bảo rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cướp vì gian lận. Trong hơn 2 tháng vừa qua, không biết bao nhiêu người đã sẵn sàng tham gia vào bạo loạn và  chết cho ông vì lời nói dối ấy. Và ngay cả sau khi ông Trump rời Tòa Bạch Ốc, nếu lời nói dối này không được rút lại thì xã hội Mỹ sẽ mãi mãi bất ổn vì bạo loạn.

Danh nghĩa “công giáo” mà ông Schwarzenegger nhắc đến trong bài nói chuyện của ông, đặt vào trong bối cảnh của cuộc bạo loạn do những lời dối trá của Tổng thống Trump gây ra, khiến tôi phải tự vấn lương tâm: thế nào là “công giáo”? Tôi tự nêu lên câu hỏi này bởi vì “công giáo” là một danh xưng dễ bị lạm xưng.

Tôi nhớ: liền sau khi những người cộng sản xâm chiếm Miền Nam, tất cả mọi tờ báo độc lập và tư nhân đều bị đóng cửa, ngoại trừ một vài tờ vì muốn “kiếm ăn” theo đúng nghĩa “quốc doanh” đã bán mình để trở thành công cụ tuyên truyền của chế độ. Một trong những tờ báo đó là “Công giáo và Dân tộc” do một số linh mục và giáo dân thành lập trước năm 1975. Là cổng duy nhứt để người công giáo còn có thể theo dõi các sinh hoạt của Giáo hội đó đây, “Công giáo và Dân tộc” nghiễm nhiên độc quyền thông tin về Giáo Hội. Nhưng bên cạnh và đằng sau “một nửa sự thật” ấy là luận điệu tuyên truyền một cách lố bịch cho chế độ. Sau năm 1975, đã là“công giáo” mà nằm dưới ô dù của chế độ như “công giáo và dân tộc”, “công giáo yêu nước” hay “đoàn kết công giáo” đều được đọc trại ra thành “cong giáo”. Trong thứ “cong giáo” ấy, sự thật bị bẻ “cong”, sự thật chỉ còn là “một nửa sự thật”.

Gần đây, một số chương trình phát thanh trên mạng của người Việt hải ngoại mà tôi đã có dịp nghe được có nhắc đến trường hợp của báo đài mạng có tên là “Thông tấn xã công giáo Việt Nam” hay “Vietcatholic”. Đây cũng gần như là cổng duy nhứt để nhiều người công giáo Việt Nam ở hải ngoại, vì khả năng sinh ngữ giới hạn, thường vào để theo dõi sinh hoạt của Giáo hội ở quê nhà cũng như trên thế giới, nhứt là Tòa thánh Vatican.

Do một số linh mục Việt Nam và giáo dân ở hải ngoại thành lập, Vietcatholic không phải là một cơ quan ngôn luận của Tòa thánh Vatican. Nhưng đặc biệt trong chương trình truyền hình tự nhận là “Thế giới nhìn từ Vatican”, Vietcatholic đã mở đầu bằng câu Latinh “Laudetur Jesus Christus” (Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô), được đọc dưới nền nhạc của bản “hành khúc giáo hoàng” (Marche Pontificale). Thoạt nghe qua, tôi cứ tưởng đây là một cơ quan ngôn luận của Tòa thánh hay ít ra một tiếp vận từ các cơ quan ngôn luận chính thức hay bán chính thức của Tòa thánh Vatican.

Có nhiều hãng tin trực thuộc Tòa thánh Vatican. Zenit là một trong những hãng tin đó. Khẩu hiệu của hãng tin này là “Thế giới nhìn từ Roma” (the world seen from Rome), ngụ ý muốn nói rằng  đây là một cơ quan ngôn luận phản ảnh  quan điểm và lập trường của Tòa thánh. Phải chăng khi sử dụng câu “Thế giới nhìn từ Vatican”, Vietcatholic cũng muốn tự nhận mình phản ảnh quan điểm và lập trường của Tòa thánh Vatican ?

Câu Latinh “Laudetur Jesus Christus” được Vietcatholic dùng để mở đầu chương trình truyền hình “Thế giới nhìn từ Vatican” cũng chính là câu mà tất cả các ban phát thanh của đài Bá âm Vatican dùng để mở đầu các buổi phát thanh của mình. Phải chăng khi dùng câu này, Vietcatholic cũng tự nhận mình là một ban phát thanh của Đài Bá âm Vatican và như vậy là tiếng nói chính thức của Tòa thánh Vatican và của Đức giáo hoàng?

Bản nhạc “Hành khúc Giáo hoàng” mà Vietcatholic dùng làm nền cho phần mở đầu của chương trình truyền hình “Thế giới nhìn từ Vatican” lại cũng chính là “quốc ca” của Tòa Thánh. Một lần nữa, phải chăng khi sử dụng bản nhạc này, Vietcatholic muốn tự nhận mình là tiếng nói của Tòa thánh Vatican hay ngay cả Đức giáo hoàng?

Tòa Thánh và Đức giáo hoàng nghĩ gì về cách loan tin và bình luận của Vietcatholic trong chương trình “Thế giới nhìn từ Vatican”, đặc biệt trong những tin và bình luận có liên quan đến Tổng thống Trump? Thông điệp hay phát biểu nào của tổng thống 45 của Hoa Kỳ cũng đều là “tuyệt vời” cả. Đầu năm Dương lịch 2021, cả Tổng thống Trump lẫn Tổng thống đắc cử Joe Biden đều gởi đi một thông điệp. Nhưng trong khi các hãng thông tấn tại Hoa Kỳ cũng như trên thế giới đều nhắc đến và đối chiếu thông điệp của hai nhà lãnh đạo, thì Vietcatholic không dành cho ông Biden được nửa lời. Nếu có nhắc đến ông thì toàn là những tin như ông bị một số giám mục Mỹ không cho rước lễ hoặc ông là đồ tể sát hại nhiều thai nhi nhứt trong lịch sử nước Mỹ.

Riêng về cuộc bạo loạn vừa qua mà cả thế giới đều lên án và quy trách cho Tổng thống Trump, Vietcatholic chỉ nói đến 2 lần ông Trump lên án bạo lực. Còn việc trước ngày mùng Sáu tháng Giêng ông kích động bạo loạn, rồi chính ngày đó đi với đám đông đến trước tòa nhà Quốc hội Liên bang (rồi âm thầm bỏ về để mặc đám đông tiếp tục bạo loạn), sau cuộc bạo loạn còn lên tiếng ca ngợi những kẻ bạo loạn là những người ái quốc cũng như bày tỏ sự yêu thương dành cho họ...tuyệt nhiên, những diễn tiến này không thấy Vietcatholic đá động tới. Diễn tiến và những lời nói của Tổng thống Trump trước và sau cuộc bạo loạn được Vietcatholic cắt xén để tung hô một Tổng thống Trump như một người lên án bạo lực và yêu chuộng hòa bình.

Một nửa sự thật không phải là sự thật mà chỉ là dối trá. Tổng thống Trump đã cai trị bằng dối trá và Vietcatholic, trong khi lấy danh nghĩa của Tòa thánh Vatican, cũng trở thành một cái loa tuyên truyền cho những lời dối trá.

Khi Tổng thống Trump ra lệnh dùng hơi cay dẹp một đám đông biểu tình ôn hòa để đến trước cửa một nhà thờ, cầm ngược quyển Kinh Thánh giơ lên để chụp hình, nhà đạo của tôi gọi đó là một hành động làm “ố danh sự đạo”. Tôi không biết nhà đạo của tôi phải nói gì khi Vietcatholic mạo danh Tòa thánh Vatican để biện minh và quảng bá cho những lời dối trá dẫn đến bạo loạn của Tổng thống Trump. Tự xưng Vietcatholic mà cố tình bẻ cong sự thật và mê muội dư luận như ban biên tập đã và đang làm có phải là một điều đáng xấu hổ không?

Như nhà báo Đỗ Dzũng thường mô tả một cách rất chính xác, “công giáo” là dân “đấm ngực”. Đã lâu lắm rồi, tôi đã đánh mất thói quen “đấm ngực” khi đọc kinh “Tôi cáo mình” ở đầu mỗi thánh lễ. Nhưng tôi xét thấy mình phải run rẩy, lo sợ và hổ thẹn mỗi khi cho xen vào căn tính tôn giáo của tôi danh xưng “công giáo”. Tôi sẽ chỉ là một thứ  “cong giáo” nếu tôi cố tình đi ngược lại lời dạy của Chúa Giêsu: “Có thì nói có, không thì nói không, thêm điều đặt chuyện là bởi ma quỷ mà ra”(Mt 5, 37).

 

 

Nguồn

1.https://www.news.com.au/world/north-america/us-politics/trump-followers-who-stormed-capitol-could-have-had-a-mass-psychosis/news-story/94c8dc3a7bd16e93478558f05f0dc37e

2.https://www.standard.co.uk/news/world/arnold-schwarzenegger-twitter-president-donald-trump-b809079.html

 

 

 

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

Việt Nam không bao giờ có thể là đồng minh của Mỹ!


9/11/18
Các diễn biến gần đây cho thấy Việt Nam ngày càng đóng một vai trò quan trọng trong chiến lược của Hoa Kỳ nhằm chận đứng tham vọng bành trướng của Trung Cộng trong vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương. Dạo tháng Mười vừa qua, trong chuyến viếng thăm Việt Nam lần thứ hai trong năm nay, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Jim Mattis đã lên án hoạt động kinh tế mà ông gọi là “cướp bóc” của Trung Cộng đối với các nước nhỏ. Tuy nhiên, chính sách ngoại giao dựa trên chủ trương “Nước Mỹ trước tiên” của Tổng thống Donald Trump đã khiến cho mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và các nước đồng minh tại Á Châu ngày càng trở nên lỏng lẻo. Theo nhận định của Giáo sư Carlyle Thayer, thuộc trường Đại học New South Wales, Úc Đại Lợi, “Đối với Việt Nam, đương đầu với Trung Cộng dưới thời Trump khó hơn bao giờ hết”.
Mặc dù Việt Nam hiện đang được xem là một trong những nước có nền kinh tế phát triển nhanh nhất tại Á Châu, với tổng sản lượng quốc gia tăng 6.8 phần trăm mỗi năm, nền kinh tế này vẫn còn lệ thuộc rất nhiều vào mậu dịch với Trung Cộng. Theo các cơ quan truyền thông công cụ của Việt Nam, hàng hóa trao đổi giữa 2 nước có thể lên đến 100 tỷ Mỹ kim. Hồi năm ngoái, mức thâm thủng mậu dịch của Việt Nam với Trung Cộng lên đến 22.76 tỷ Mỹ kim. Lẽ ra mức thâm thủng này đã có thể khỏa lấp được nhờ Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương gọi tắt là TPP được Tổng thống Barack Obama khởi xướng và đã được Việt Nam ký tên gia nhập. Ai cũng biết mục đích của Hiệp ước thương mại này là để ngăn cản sự bành trướng kinh tế của Trung Cộng. Tuy nhiên, Tổng thống Trump đã tuyên bố rút tên Hoa Kỳ ra khỏi Hiệp ước khiến cho Việt Nam không còn một chọn lựa nào khác hơn là quay đầu về với Trung Cộng.
Thật ra, dù cho Việt Nam có  bị Trung Cộng đô hộ một ngàn năm, dù năm 1979 có bị nước đàn anh này dạy cho một bài học nhục nhã, dù cho lãnh thổ và biển đảo có bị ngang nhiên xâm chiếm, các lãnh tụ cộng sản Việt Nam, đặc biệt dưới thời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và nhất là kể từ khi ông này đăng quang làm chủ tịch nước, lúc nào cũng xem chế độ độc tài của Trung Cộng như một mẫu mực để khuôn rập theo. Trung Cộng làm gì, Việt Nam cũng muốn lập lại theo cùng  một sách vở!
Luật an ninh mạng được Việt Nam cóp nhặt của Trung Cộng sẽ được đem ra thi hành vào năm tới. Tất cả mọi công ty tin học sẽ bị kiểm soát chặt chẽ: Facebook và Google bị buộc phải giao các dữ kiện cá nhân của người sử dụng cho nhà nước! Theo gương Tập Cận Bình, Nguyễn Phú Trọng cũng đeo đuổi một chiến dịch diệt trừ tham nhũng như đã từng được áp dụng tại Trung Cộng. Việt Nam cũng tỏ ra “thông suốt” đường lối của Trung Cộng trong việc đàn áp các nhà bất đồng chính kiến.
Với tình trạng lệ thuộc “môi hở răng lạnh” như thế đối với Trung Cộng, cho dù Việt Nam có lên tiếng phản đối việc quốc gia khổng lồ này quân sự hóa các bãi đá ngầm vốn đã chiếm lấy của Việt Nam và một số nước khác trong vùng và ngăn cản tự do hàng hải trên Biển Đông, còn lâu Việt Nam mới xích lại gần với Hoa Kỳ để đương đầu với Trung Cộng. Việt Nam vẫn tiếp tục chủ trương “ba không”: không liên minh quân sự, không cho ngoại quốc mở căn cứ quân sự tại nước mình, không nhờ vào một nước khác để quốc phòng. Ngoài ra, Việt Nam vẫn tiếp tục mua vũ khí của Nga. Dạo tháng Chín vừa qua, Việt Nam đã đặt mua của Nga đủ loại vũ khí trị giá không dưới một tỷ Mỹ kim.
Hành động này của Việt Nam bị Hoa Kỳ xem như một vi phạm đối với luật Cấm Giao thương với Kẻ thù của Hoa Kỳ (Countering America’s Adversaries Through Sanctions Act) được đưa ra hồi năm 2017 nhằm trừng phạt Nga vì xâm chiếm Crimea của Ukraine cũng như nhúng tay vào cuộc nội chiến tại Syria và can thiệp vào bầu cử Mỹ hồi năm 2016. Chính vì bị Hoa Kỳ chỉ trích về việc mua vũ khí của Nga cho nên Việt Nam đã ra lệnh đình chỉ cuộc tập trận chung của Hải quân Việt Nam với Hải quân Hoa Kỳ.
Nhận định về thái độ ba phải của Việt Nam, một nhà ngoại giao Mỹ, xin được dấu tên, đã nói với Tạp chí Time: “Việt Nam hoan nghênh việc Hoa Kỳ có thái độ cứng rắn đối với Trung Cộng, nhưng không thể vai kề sát cánh với chúng ta. Việt Nam không bao giờ có thể là một đồng minh của Hoa Kỳ”, nhất là dưới thời Tổng thống Trump!


Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Nhớ cố Nhạc sĩ Tô Hải


2/11/18
Dư luận trong và ngoài nước đang tiếp tục bàn tán xôn xao về việc Đảng Cộng Sản Việt Nam “kỷ luật” Giáo sư tiến sĩ Chu Hảo vì hành vi gọi là “vi phạm những điều đảng viên không được làm”. Vì bị kỷ luật cho nên ông này đã tuyên bố bỏ Đảng.
Theo Tự Điển Bách Khoa Mở, ông Chu Hải, sinh năm 1940, là một nhà trí thức nổi tiếng tại Việt Nam. Ông đã từng giữ chức Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ từ năm 1996 đến năm 2005. Khi bị Đảng “kỷ luật”, ông đang là Giám  đốc Nhà xuất bản Tri Thức và Phó hiệu trưởng Đại học Phan Châu Trinh. Cũng theo Tự Điển Bách Khoa Mở, ông Hảo bị “kỷ luật” vì có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước. Theo cách nói quen thuộc của người Cộng sản, ông Chu Hảo được cho là đã “tự diễn biến” hay “tự chuyển hóa”, nghĩa là có “những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước”.
Thật ra hành động “tự diễn biến” của ông Chu Hảo chỉ mới xảy ra trong thời gian gần đây. Cách đây vài năm, cùng với 128 người, gồm trí thức và đảng viên kỳ cựu, ông Chu Hảo đã ký tên vào một lá thư ngỏ gởi đến Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương khóa XI, các đại biểu tham dự Đại hội lần thứ 12 và toàn thể đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam để yêu cầu “đổi tên đảng, đổi tên nước, trả tự do cho những người khác chính kiến đang bị giam giữ, chấm dứt trấn áp và ngăn chặn nhân dân thực hiện quyền tự do dân chủ theo Hiến Pháp”.
Vì bị kỷ luật cho nên ông Chu Hảo đã tuyên bố ra khỏi Đảng. Không cần hay chưa kịp bị kỷ luật, một số đảng viên cốt cán như giáo sư về giáo dục  Mạc Văn Trang và nhà văn Nguyên Ngọc cũng đã công khai tuyên bố hay âm thầm rút tên ra khỏi Đảng. Trước đó khoảng một năm, một đảng viên kỳ cựu khác là ông Lễ Văn Hòa, cựu Vụ trưởng của Ban Nội Chính Trung Ương cũng đã tuyên bố từ bỏ Đảng. Tính tới ngày 29 tháng Mười vừa qua, đã có ít nhất 13 người tuyên bố “từ đảng”
Mẫu số chung của các đảng viên này là tuổi đảng của họ. Phần lớn đều đã là đảng viên trên dưới 50 năm. Trong suốt chiều dài lịch sử ấy, với tư cách là đảng viên, chắc chắn họ đã góp phần tuyên truyền, xây dựng và củng cố chế độ Cộng Sản tại Việt Nam. Nếu không trực tiếp hay gián tiếp góp phần vào tội ác của chế độ Cộng Sản, họ cũng đã im lặng đồng lõa trước bao nhiêu tội ác của chế độ độc tài tàn bạo này.
Có người muốn biện hộ cho “thiện chí” của một số đảng viên kỳ cựu: họ muốn “ở lại” trong Đảng là “để hiểu Đảng, có thông tin về Đảng, thì mới mong thắng nó”. Blogger Đoan Trang đã trả lời: “Đảng cộng sản chẳng đổi mới được đâu. Đến những nhân viên an ninh hạng bét mà mình gặp còn cười khẩy khi nói về các loại thư ngỏ, thư riêng, đơn từ kiến nghị của các đồng chí đảng viên lão thành, thì chứng tỏ Đảng chẳng coi những tâm huyết, những lời gan ruột đó của các đồng chí ra cái quái gì... chưa cho nếm mùi đàn áp đã là trân trọng các đồng chí lắm rồi đấy!”
Tựu trung, nhiều người vẫn cố gắng phân biệt: có loại đảng viên tốt, có loại đảng viên xấu. Thật ra, như Hội đồng Nghị viện của Ủy hội Châu Âu đã tuyên bố trong Nghị quyết 1481 được cho công bố hồi năm 2006, Cộng Sản là một chủ nghĩa tự bản chất là đồi bại, xấu xa; chủ nghĩa này đã phạm tội ác chống lại nhân loại. Ngoại trừ một số đảng viên Cộng sản đang sống trong một nước dân chủ tự do chỉ chủ trương làm cách mạng trong “phòng khách”, còn tại tất cả những nước đã bị Chủ nghĩa Cộng Sản nhuộm đỏ bằng máu của người dân vô tội, không thể là đảng viên mà không ít hay nhiều, trực tiếp hay gián tiếp nhúng tay vào tội ác hay im lặng đồng lõa trước tội ác
Nếu còn có chút lương tri, tất cả những ai đã từng cúc cung phục vụ Chế độ Cộng sản, hãy có đủ khiêm tốn và sám hối để tuyên bố như cố Nhạc sĩ Tô Hải: Tôi là một “Thằng Hèn”.

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2018

Bác Trọng ta đó chính là Bác Bình!


26/10/18 
Hôm thứ Ba 23 tháng Mười vừa qua, ông Trọng đã được Quốc hội bỏ phiếu “buộc” phải ngồi vào ghế chủ tịch nước với tỷ lệ 476 trên 477. Có thể lá phiếu trắng hay chống này là của chính ông. Ông đã chẳng noi gương Bác Hồ để tỏ ra “khiêm tốn nhường bao ” đó sao? “Đã già lại tài hèn sức mọn” mà lại kiêm luôn một chức vụ với trọng trách nặng nề như thế coi sao được! Cũng có thể chính ông là người bỏ phiếu trắng hay chống là để chứng tỏ rằng Quốc hội Cộng sản  đâu có  “bù nhìn”. Trong Quốc hội cũng có ít nhất “một” tiếng nói dân chủ và đối lập đấy chứ! Nhưng dù cho Tổng bí thư Trọng có phải “miễn cưỡng” kiêm thêm chức chủ tịch nước đi nữa, kịch bản được diễn ra trong Quốc hội Việt Nam cũng giống y chang kịch bản qua đó Quốc hội Trung Cộng đã đưa ông Tập Cận Bình lên làm chủ tịch mãn đời. Bên Trung Cộng đã có hoàng đế đỏ. Ở Việt Nam cũng có hoàng đế đỏ như ai. Bác Trọng ta đó cũng chính là Bác Bình!
Việc Tổng bí thư Trọng đăng quang làm chủ tịch nước chỉ diễn ra vài ngày  sau Hội nghị của các Bộ trưởng Quốc phòng của khối ASEAN được tổ chức tại Tân Gia Ba. Ngoài các bộ trưởng quốc phòng của khối ASEAN còn có bộ trưởng quốc phòng của Trung Cộng và Hoa Kỳ cũng như một số nước Á Châu khác. Thông cáo chung sau Hội nghị hoàn toàn không đá động đến vấn đề tranh chấp biển đảo trong Biển Đông vốn đã bị Trung Cộng cưỡng chiếm và biến thành ao nhà. Ngoài việc thỏa thuận về một quy cách ứng xử để tránh đụng độ giữa các máy bay quân sự trên không phận Biển Đông, Hội nghị chỉ chú trọng đến việc “làm cho tình hữu nghị và niềm tin giữa Hải quân ASEAN và Hải quân Trung Cộng cũng như Hải quân Hoa Kỳ được sâu sắc” thêm.
Để thắt chặt tình hữu nghị ấy, đặc biệt với người Anh cả “môi hở răng lạnh”, Việt Nam đã gởi chiến hạm tối tân nhất của mình là Hộ tống hạm Trần Hưng Đạo đến cảng Trạm Giang của Trung Cộng. Đây là một trong những căn cứ hải quân quan trọng của Trung Cộng ở phía Nam. Theo chương trình, hải quân Việt Nam đến Trung Cộng để tham gia cuộc tập trận hải quân hỗn hợp và “giao lưu” giữa khối ASEAN và Trung Cộng từ ngày 22 đến 28 tháng Mười này.
Với cuộc tập trận chung này, Trung Cộng đã thành công trong việc lèo lái và đánh lạc hướng các nước trong khối ASEAN khỏi vấn đề tranh chấp về biển đảo trong Biển Đông. Ngoài ra, với cuộc tập trận chung này, Trung Cộng cũng muốn lôi kéo các nước trong khối ASEAN ra khỏi ảnh hưởng của Hoa Kỳ, nhất là vào giữa lúc Hoa Kỳ đang tìm cách ve vãn các nước trong khối, cách riêng Việt Nam. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã ít nhất 2 lần đến thăm Việt Nam. Chuyến đi Việt Nam lần thứ hai của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ vào trung tuần tháng Mười vừa qua đã diễn ra giữa lúc cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Cộng ngày càng gia tăng. Ngoài ra, đáng chú ý hơn phải kể đến những căng thẳng trên Biển Đông khi tàu Trung Cộng áp sát một cách nguy hiểm một tàu chiến của Mỹ đang thực hiện chiến dịch tuần tra tự do hàng hải trong vùng biển Trường Sa.
Với 2 chuyến đi Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Mattis, Hoa Kỳ đã xem Việt Nam như một đối tác quan trọng trong cuộc đối đầu với Trung Cộng trên Biển Đông. Tổng bí thư Trọng hẳn phải hài lòng hơn ai hết vì liền sau khi ông lên ngôi chủ tịch nước, Tòa đại sứ Mỹ tại Việt Nam đã cho phổ biến một bản tuyên bố của Đại sứ Mỹ tại Việt Nam là ông Daniel Joseph Kritenbrink với những lời chúc mừng và ca ngợi như sau: “Việc lựa chọn Ngài Nguyễn Phú Trọng làm Chủ tịch nước diễn ra vào thời điểm mối quan hệ song phương của chúng tôi với Việt Nam đang mạnh mẽ hơn lúc nào hết.” Nhấn mạnh đến các mối quan hệ an ninh, kinh tế và thương mại giữa 2 nước, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam hoàn toàn thinh lặng về những vi phạm nhân quyền của Việt Nam, nhất là dưới thời ông Trọng.
Một bên là Trung Cộng, một bên là Mỹ: Việt Nam hay đúng hơn hoàng đế Trọng  đang đánh đu giữa 2 người khổng lồ. Đầu của ông thì lúc nào cũng hướng về Trung Cộng, còn bụng ông thì lại bị kéo về phía Mỹ. Với thế bắt cá hai tay ấy, hoàng đế Trọng và cả tập đoàn cộng sản Việt Nam đã để lộ chân tướng: họ chỉ bảo vệ sự tồn tại của chế độ và nồi gạo của họ hơn là chủ quyền quốc gia!


Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

Độc tài và bán nước


19/10/18
Các Bộ trưởng Quốc phòng của 10 nước trong khối Đông Nam Á ASEAN đang có mặt tại Tân Gia Ba để tham dự kỳ họp thứ 12 của các bộ trưởng quốc phòng của khu vực. Phiên họp kéo dài 3 ngày từ Thứ Năm 18 đến Thứ Bảy 20 tháng Mười này. Tham dự kỳ họp này còn có Bộ trưởng Quốc phòng của các nước Trung Cộng, Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi, Ấn Độ và Nhật Bản. Hội nghị có lẽ không gặp khó khăn để thông qua một số vấn đề như cấp cứu thảm họa, nghiên cứu hải dương, chống hải tặc và chống khủng bố . Tuy nhiên tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ và biển đảo trên Biển Đông mới là trọng điểm của hội nghị và là một cái nút thắt hầu như không thể tháo gỡ được bằng các cuộc thương thảo.
Trung Cộng đã hầu như chiếm trọn và làm chủ Biển Đông. Nước này đã cướp Quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam hồi năm 1974 rồi năm 1988 chiếm thêm một số bãi đá ngầm tại quần đảo Trường Sa. Ngoài Việt Nam, một số nước khác trong khu vực như Phi Luật Tân, Brunei, Mã Lai cũng tranh chấp một phần Quần đảo Trường Sa. Trung Cộng không những chiếm trọn Biển Đông. Họ cũng đã gần như thu tóm được rất nhiều nước trong khối ASEAN khiến cho khối này không bao giờ có được một tiếng nói độc lập và  đồng nhất về cuộc tranh chấp ở Biển Đông.
Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào hiện chỉ còn là một con rối trong tay Trung Cộng. Trung Cộng đang đổ tiền vào Lào để xây dựng hạ tầng cơ sở cho nước này. Nổi bật nhất là dự án tuyến đường hỏa xa trị giá khoảng 6 tỷ Mỹ kim. Vào năm 2016, số tiền này tương đương với một nửa tổng sản lượng nội địa của Lào. Dĩ nhiên, Trung Cộng không dại gì để thí không cho Lào. Tất cả số tiền đầu tư của Trung Cộng vào Lào được xem như một món nợ mà nếu không trả nổi Trung Cộng sẽ “xiết” đất của Lào. Muốn hay không hiện nay Lào đang bị mắc kẹt trong cái bẫy nợ của Trung Cộng. Ăn xôi chùa ngọng miệng, tại Hội nghị của khối ASEAN, Lào chỉ còn là một con rối của Trung Cộng.
Sợi giây thòng lọng mà Trung Cộng đã tròng vào cổ Cam Bốt lại càng thê thảm hơn. Thủ tướng Hun Sen hiện cũng chỉ là một con cờ trong tay Trung Cộng. Ông thủ tướng gần như mãn đời này đã thắng cử bao nhiêu lần cũng nhờ Trung Cộng. Trong chiến dịch bầu cử vừa qua, ông đã nhận được từ tòa đại sứ Trung Cộng ở Cam Bốt một số tiền không dưới 20 triệu Mỹ kim. Dạo tháng Tư năm 2017, Hun Sen đã long trọng giới thiệu một cuốn sách của chủ tịch mãn đời Tập Cận Bình và yêu cầu “nhân viên các cấp trong chính quyền, các giáo sư và sinh viên đại học” phải đọc và  “học tập”. Không bao lâu trước ngày bầu cử, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Cộng đã đến Cam Bốt, gọi xứ Chùa tháp là một người “bạn trung thành” và hứa sẽ viện trợ quân sự 100 triệu Mỹ kim. Có lẽ dọc theo sông Cửu Long, không có nước nào được Trung Cộng o bế và lèo lái như Cam Bốt. Người ta hiểu được tại sao lúc nào Cam Bốt cũng chống lại bất cứ lời tuyên bố nào của khối ASEAN không có lợi cho Trung Cộng.
Miến Điện cũng ngày càng lọt vào vòng tay của Trung Cộng. Vào giữa lúc bị các nước Tây Phương lên án vì tội ác đối với sắc dân  Rohingya theo Hồi giáo, lãnh tụ của Miến Điện, bà Aung San Suu Kyi, người được trao Giải thưởng Nobel Hòa Bình hồi năm 1991, đã sang “triều yết” hoàng đế Tập Cận Bình. Tất cả các quan sát viên đều đưa ra một nhận xét: hễ bị các nước Tây Phương xa lánh, các nước nghèo ngã vào vòng tay của Trung Cộng.
Thái Lan hiện cũng ngày càng xích lại gần với Trung Cộng. Những người ủng hộ các tham vọng của Bắc Kinh giải thích: “Sau khi Hoa Kỳ thất trận tại Việt Nam, Thái Lan đi tìm một đồng minh mới để chống lại một Việt Nam ngày càng mạnh”. Đồng minh đó chỉ có thể là Trung Cộng.
Còn chuyện Cộng sản Việt Nam ngày càng lệ thuộc vào Trung Cộng thì đã rõ như ban ngày. Để củng cố và bảo tồn chế độ, họ sẵn sàng bán nước, dâng biển cho Trung Cộng. Cũng may, trong các nước dọc theo sông Cửu Long, Việt Nam là nơi người dân chống Trung Cộng mãnh liệt nhất. Ngoại trừ Hương Cảng, không có nơi nào người dân có ý thức “thoát Trung” và chống chế độ mạnh cho bằng ở Việt Nam. Và đó chính là niềm hy vọng “cứu rỗi” của dân tộc!


Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Lú và Láo



12/10/18 
Lâu nay, cứ nói đến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người ta thường gắn thêm cái đuôi “lú” vào tên ông. Thật ra, ông chẳng “lú” chút nào cả. Những diễn biến gần đây cho thấy hỗn danh nên dành cho ông là “láo” hơn là “lú”.
Đầu năm 2016, khi được Bộ Chính trị tiếp tục bầu ông làm Tổng bí thư, ông “nghẹn ngào” nói rằng ông rất “bất ngờ”. Ông nói nguyên  văn như sau: “Tôi cũng không ngờ mình lại được Đại hội tín nhiệm giới thiệu tôi, bầu tôi vào Ban chấp hành Trung ương, được Ban chấp hành Trung ương họp phiên thứ nhất bầu tôi làm tổng bí thư. Gần như 100% tuyệt đối, đấy là tôi bất ngờ. Bất ngờ vì sao tuổi tôi đã cao, sức khỏe có hạn, trình độ có hạn, tôi đã xin nghỉ rồi vì trách nhiệm của Đảng giao, với tư cách đảng viên phải thực hiện trách nhiệm của mình...”
Nghe ông Tổng bí thư bộc bạch sự “bất ngờ” của mình, người ta nghe văng vẳng bên tai những lời bày tỏ sự  “khiêm tốn nhường bao” của “Bác Hồ” trong “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch” của Trần Dân Tiên-Hồ Chí Minh.
Riêng về chuyện “Nhất thể hóa” hiện đang được dư luận trong nước bàn tán xôn xao, một trích đoạn từ báo Thanh niên điện tử ngày 7/10 vừa qua ghi lại: “Trao đổi với cử tri về vấn đề này, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cảm ơn sự ủng hộ của cử tri, song cũng nói rằng, đây là việc liên quan tới cá nhân nên không tiện nói. Tuy nhiên, ông cho biết, trước đây, thời Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa là Chủ tịch nước đồng thời là Chủ tịch Đảng, nhưng sau đó thì bị cách ra.
Còn việc T.Ư. thống nhất giới thiệu Tổng bí thư để Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước thì không phải vì nhất thể hóa mà đây là tình huống. Vừa rồi không may đồng chí Trần Đại Quang, nguyên Chủ tịch nước mất đi đột ngột, mặc dù việc mắc bệnh hiểm nghèo đã được biết hàng năm trước nhưng đồng chí không qua khỏi. Bây giờ khuyết chức danh này thì phải có người làm ngay”, Tổng bí thư cho biết.
“Bộ Chính trị, T.Ư. chuẩn bị nhiều phương án. Qua quá trình thảo luận dân chủ, trách nhiệm thì T.Ư. thống nhất cao giới thiệu Tổng bí thư làm Chủ tịch nước. Không biết ra Quốc hội bầu có được không nhưng đây là ý kiến thống nhất của T.Ư.”, ông nói thêm.
Tuy nhiên, Tổng bí thư lưu ý, việc Tổng bí thư được giới thiệu làm Chủ tịch nước thì không nói kiêm vì đây là 2 cơ chế, 2 cơ quan khác nhau. Bên cạnh đó, cũng không nên nói đây là việc “nhất thể hóa” vì không phải nhất thể hóa mà chỉ là việc “bầu ông này làm 2 việc”. (hết trích)
Đã là “ý kiến của Trung Ương”, mà Quốc hội bù nhìn chỉ là một thứ con rối của Trung Ương, nhưng ông Trọng lại “khiêm tốn nhường bao” khi bảo rằng “không biết ra Quốc hội bầu có được không”. Có bao giờ Quốc hội Cộng hòa XHCN dám có ý kiến ngược lại với Trung Ương đâu mà bảo rằng “không biết Quốc hội có bầu được không. Ông Tổng bí thư chẳng “lú” chút nào cả. Ông chỉ “láo” và “đểu” thôi!
Thật ra, “nhất thể hóa”, “nhị thể hóa”, “tam thể hóa” hay “tứ trụ thể hóa” gì đi nữa cũng vẫn là độc tài và độc tài được xây dựng trên dối trá. “Trọng láo”, “Trung Ương láo”, “Quốc hội láo”, “Cộng sản láo”...tất cả là một. Phải có đủ can đảm ra khỏi guồng máy dối trá ấy, cựu Tổng bí thư Đảng CS Liên Xô Mikhail Gorbachev mới nói được: “Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản. Ngày hôm nay, tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”.
Bạo lực và độc tài được xây dựng trên dối trá, cho nên chỉ có sự thật mới có thể đánh đổ được độc tài. Cuộc tranh đấu bất bạo động mà Mahatma Gandhi đã đề ra để giải phóng Ấn Độ khỏi sự đô hộ của người Anh đã được xây dựng trên Satyagraha, trong tiếng Phạn, có nghĩa là sự thật. Theo chân ông, tất cả những nhà tranh đấu cho tự do đều lấy sự thật làm khí giới chống lại độc tài và áp bức. Vaclav Havel (1936-2011) đã đi theo con đường của sự thật để chống lại chế độ độc tài dối trá tại Tiệp Khắc và ông đã thành công. Trong một bài viết được đăng trên báo The Washington Post cuối thập niên 1990, ông viết: “Các chế độ độc tài có vẻ như không thể lay chuyển, trong thực tế chúng dựa trên sự dối trá và sự sụp đổ lúc xảy ra thì xảy ra rất nhanh”.
Trong nước hiện nay đang có rất nhiều người như ông Vaclav Havel. Họ là những người nguy hiểm nhất cho bất kỳ chế độ độc tài nào, bởi vì họ không khiếp sợ, không hèn nhát trước bạo lực. Họ có thể đang ở trong tù, bị tra tấn hoặc bị bỏ đói, nhưng tinh thần và niềm tin của họ vào sự thật không hề bị bẻ gãy. Họ đang mang lại niềm hy vọng và sức mạnh cho nhiều người.
Họ cần sự hỗ trợ của chúng ta để nói lên sự thật về chế độ CS.