Chu Văn
Mẹ tôi qua đời cuối năm âm lịch 1975. Tôi khóc mẹ nhưng
cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Bà bị tiểu đường nặng. Dù chỉ mới vài tháng sau “giải
phóng”, thuốc men cạn kiệt, gia đình nào cũng trắng tay. Viễn ảnh của đói khổ
và bệnh tật khiến tôi nhìn vào sự ra đi của mẹ tôi như một gánh nặng vừa được
trút khỏi cho bà cũng như cho cả gia đình.
Khóc mẹ nhưng tôi tại cảm thấy thương cha nhiều hơn. Ông
bỗng trở nên trầm ngâm, ít nói và “hiền như cục đất”. Đây quả là một cuộc “đổi
đời” quan trọng của cha tôi. Thật vậy, lúc còn trẻ cha tôi là một lực điền với
trình độ học vấn của một người chỉ mới “tốt nghiệp bình dân học vụ”, tính tình
cộc cằn, thô lỗ và ngay cả vũ phu. Lúc nhỏ, tôi đã từng một vài lần chứng kiến
cảnh cha tôi hành hung mẹ tôi. Với những đứa con trai trong nhà, ngoài việc cha
tôi không rượu chè, cờ bạc “trai gái” lại chăm chỉ cày sâu cuốc bẫm để gia đình
được đủ ăn đủ mặc, cha tôi hẳn không phải là một người cha gương mẫu để chúng
tôi noi theo. Vậy mà, khi bước vào tuổi già, nhứt là kể từ sau năm 1975, cha
tôi đã hoàn toàn lột xác: ông trở nên hiền lành một cách khác thường và nhứt là
luôn tỏ ra cảm thông với mọi người.
Là một người công giáo thuần thành, sớm tối kinh kệ ở nhà
và rất thường đi lễ mỗi ngày, có lẽ năm nào cha tôi cũng đều nghe đoạn Tin Mừng
thuật lại việc Chúa Giêsu chủ tọa phiên tòa xử một người đàn bà bị bắt quả tang
phạm tội ngoại tình. Theo luật của ông Môi sen, người đã lãnh đạo cuộc xuất
hành của người Do Thái thoát khỏi ách nô lệ bên Ai Cập, những người đàn bà như
thế phải bị ném đá cho đến chết. Các biệt phái, tức “đặc vụ tôn giáo”, đã lôi
người đàn bà đến trước mặt Chúa Giêsu và buộc Ngài phải xét xử: có nên ném đá
người đàn bà này không? Thật ra, những người biệt phái cố tình gài Chúa Giêsu
vào một cái bẫy: tha người đàn bà là chống lại luật của Môi sen, mà chuẩn thuận
việc ném đá chị ta là đi ngược lại giáo lý về sự cảm thông và tha thứ mà Ngài
không ngừng rao giảng. Câu chuyện kết thúc bằng phán quyết của Chúa: ai trong
các ngươi là người không có tội hãy là người trước tiên ném đá chị ta! Tất cả mọi
người trong đám đông đều từ từ bỏ ra về. Tôi đặc biệt chú ý đến chi tiết: những
người nhiều tuổi nhứt là những người rút lui trước tiên!
Tôi tin rằng khi bắt đầu bước vào tuổi già, cha tôi hẳn
đã phải suy nghĩ về chi tiết ấy. Người Việt Nam thường nói: “đa thọ đa nhục. “Nhục”
không hẳn là vì con cái làm “bể cái sĩ diện” của mình hay gia đình, cho bằng là
vì những lầm lỗi của chính mình. Cha tôi hẳn đã “đấm ngực” và hối hận vì những
lầm lỗi của mình.
Khi cha tôi bắt đầu thực sự “đổi đời” thì ông đã bước vào
tuổi thất thập cổ lai hy, còn tôi thì cũng đã đến tuổi tam thập như lập. Cha
tôi biết ông chẳng có gì để dạy dỗ tôi nữa. Ông chỉ muốn nhắc nhở tôi một điều:
càng thêm tuổi, con người càng phải biết ý thức hơn về thân phận “nhân vô thập
toàn” của kiếp người, để luôn tự vấn lương tâm và hối cải hầu tỏ ra biết cảm
thông với người khác hơn.
Tết năm nay, tôi chuẩn bị bước vào tuổi bát tuần. Già rồi,
ít hoạt động cho nên có lúc tôi ngồi thừ người ra để suy nghĩ vẩn vơ. Một trong
những ý nghĩ khiến tôi cứ phải cười một mình là: già đầu mà có khi cũng còn “con
nít”! Mà thật vậy, theo dõi tin tức mỗi
ngày hay nhìn xung quanh, tôi thấy có khối người già mà không chịu “lớn”.
Bước vào tuổi già, tôi không ngờ mình lại mắc một “hội chứng” mà người ta gọi là “điên vì
Trump” (Trump derangement syndrome). Ngày nào cũng như ngày nào, theo dõi tin tức,
tôi cứ phải nghe “Trump, Trump, Trump”. Và hình ảnh của ông ám ảnh tôi đến độ
có đêm tôi mơ về ông như một ác mộng. Trên báo chí và các trang mạng xã hội,
ông xuất hiện dưới rất nhiều khuôn mặt. Nhưng riêng tôi, cứ mỗi lần nghĩ về
ông, tôi chỉ thấy có mỗi hình ảnh của một em bé bong bóng còn mặc tã, tay cầm
điện thoại di động được người dân Anh cho bay lơ lửng trên bầu trời của thủ đô
London lần đầu tiên khi Tổng thống Trump chính thức viếng thăm Anh Quốc hồi năm
2018 (1). Và dĩ nhiên, em bé bong bóng đó cũng được cho bay lượn trong rất nhiều
cuộc biểu tình của chính người dân Mỹ.
Tôi cho rằng hình ảnh của em bé bong bóng Trump là biểu
tượng thể hiện chính xác nhứt tư cách của đương kim tổng thống Mỹ. Có lúc tôi
cũng cố gắng làm “trạng sư của quỷ” để biện minh cho lời nói, hành động và các
chính sách của ông. Cũng như nhiều người Việt Nam ở Úc ủng hộ ông hết mình, tôi
cũng nói: chống ông làm chi, cứ chờ bốn năm nữa sẽ thấy; hoặc như một số bạn bè
và người thân của tôi ở Mỹ cho tới giờ phút này vẫn tiếp tục tôn thờ ông, tôi
cũng nghĩ rằng ông có những “độc chiêu” mà những người không biết nhìn xa thấy
rộng như tôi không thể nào hiểu thấu; cứ xem phim chưởng của Tàu thì sẽ hiểu
ngay: ai đánh bại được mấy ông thày võ say rượu (drunken master). Ông Trump có
“tư cách của một người say rượu” không phải là chuyện do ai đó ghét ông mà bịa
ra đâu. Chính bà Chánh văn phòng của ông là bà Susie Wiles trong nhiều cuộc phỏng
vấn dành cho tạp chí Vanity Fair đã nói như thế (2).
Tuy nhiên, dù có cố gắng uốn năm tấc lưỡi để biện minh
cho ông, cuối cùng tôi cũng vẫn không chạy thoát khỏi hình ảnh của em bé bong
bóng Trump. Tôi tin ở khẳng định của người cháu gái của ông là bà Mary Trump, một
chuyên gia tâm lý trị liệu rất có uy tín. Trong cuốn sách viết về ông chú của
mình (3) cũng như qua nhiều cuộc phỏng vấn, bà nói rằng ông ta vẫn mãi mãi là “một
đứa bé ba tuổi không chịu lớn” (4).
Ông Trump quả thật là “một đứa bé ba tuổi không chịu lớn”.
Rất nhiều hành vi và lời nói của ông mà chỉ cần một chút suy nghĩ bình thường với
lẽ thường (common sens), khó mà không bảo đó là những hành vi và lời nói ấu trĩ.
Nhưng có lẽ chân dung rõ nét nhứt của một “đứa bé ba tuổi không chịu lớn” của
ông được hiển lộ qua lá thư ông gởi cho thủ tướng Na Uy khi đề cập đến việc muốn
chiếm đảo Greenland của Đan Mạch: “Xét thấy đất nước của các vị đã quyết định
không trao cho tôi giải Nobel Hòa Bình dù (tôi) đã ngăn chặn hơn 9 cuộc chiến,
tôi không còn cảm thấy có nghĩa vụ phải chỉ nghĩ đến hòa bình nữa, mặc dù hòa
bình sẽ luôn là ưu tiên hàng đầu, giờ đây tôi có thể nghĩ đến những điều tốt đẹp
và phù hợp cho Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ” (5).
Giọng điệu của lá thư trên đây khiến nhiều người so sánh
ông Trump với nhân vật Chí Phèo của nhà văn Nam Cao. Chí Phèo đã từng than thở:
“Tôi muốn làm người lương thiện...Ai cho tôi lương thiện? Làm thế nào cho mất hết
những mảnh chai trên mặt này? Tôi không thể là người lương thiện nữa...” Xuất
thân là một đứa con hoang bị bỏ rơi trong một lò gạch, lớn lên trong không biết
bao nhiêu nghịch cảnh, nếu Chí Phèo không còn muốn sống lương thiện nữa...có lẽ
cũng là điều có thể hiểu và cảm thông được. Trong khi đó Donald Trump được sinh
ra và lớn lên trong nhung lụa, suốt cả đời chỉ được bao bọc trong cái kén của
giàu sang và chiều chuộng. Nhiều người cũng có cùng hoàn cảnh như ông, nhưng họ
đã thoát ra khỏi cái kén để thành người. Còn ông chỉ muốn cuộn mình trong cái
kén ấy!
Có lẽ không cần phải là một chuyên gia tâm lý hay một nhà
giáo để hiểu tâm lý của một “đứa bé ba tuổi”. Trong gia đình, “đứa bé ba tuổi”
nào cũng là một ông trời con. Nó muốn gì được nấy. Và nhứt là trong thế giới
tâm linh và vốn liếng tự vựng của nó, làm gì có những ý niệm như trách nhiệm
hay hai tiếng “xin lỗi”.
Donald Trump cho tới giờ phút này vẫn mãi mãi là một đứa
bé như thế. Suốt trong nhiệm kỳ thứ nhứt và nay sau hơn một năm trong nhiệm kỳ
thứ hai, có ai nghe được một lần Trump nhìn nhận những thất bại do chính mình tự
tạo ra không. Tất cả những vấn đề của nước Mỹ hiện nay và vô số những thất bại
của cá nhân ông, tất cả đều do lỗi của người khác, nhứt là của người tiền nhiệm
của ông là Tổng thống Joe Biden và Đảng Dân Chủ (6). Mới đây thôi, chính ông là
người đã tung lên trang mạng Truth Social của ông một băng hình mô tả hai vợ chồng
cựu tổng thống Barack Obama như những con khỉ đột. Băng hình xuất hiện trên
trang mạng đến cả 12 tiếng đồng hồ. Bị dư luận lên án, ông cho rút băng hình xuống,
nhưng không chịu lên tiếng xin lỗi, vì không do lỗi của ông mà của một nhân
viên Tòa Bạch Ốc “nào đó” (7).
“Đứa bé ba tuổi không chịu lớn” Donald Trump đúng là một
ông trời con. Ông hành xử như thế, bởi vì rất nhiều người Mỹ đã tin như thế. 80
phần trăm tín hữu Tin Lành và 60 phần trăm người công giáo Mỹ đã “tuyên xưng” rằng
ông là thiên sứ. Có người còn gọi ông là Chúa Giêsu (8). Dĩ nhiên, đã là thiên
sứ hay là Chúa Giêsu thì làm sao có thể sai lầm được. Chính vậy mà tất cả những
người tôn thờ ông, ngay cả một người thông minh đĩnh đạt như người giàu nhứt thế
giới là Elon Musk, cũng đều “tuyên xưng tín điều”: “Trump đúng về mọi sự” và
dĩ nhiên, ngay cả chính ông cũng nhìn nhận điều đó (9).
Không thiếu người khi suy nghĩ về tư cách “đứa bé ba tuổi
không chịu lớn” Donald Trump và tình hình chính trị của Hoa Kỳ hiện nay đều cho
rằng đất nước “vĩ đại” này đang trượt dài về phía độc tài.
Thật vậy, một nền dân chủ đích thực được xây dựng trên một
nguyên tắc nền tảng nhứt: sai lầm là thuộc tính của con người! Chính vì vậy mà
bất cứ nền dân chủ đích thực nào cũng đều có ba ngành lập pháp, hành pháp và tư
pháp để kiểm soát và cân bằng quyền lực. Trong khi đó trong bất cứ chế độ độc
tài nào, nhứt là độc tài đảng trị như Việt Nam, Đảng nắm vững chân lý, Đảng
không bao giờ sai lầm!
Tôi lo sợ cho nước Mỹ và dĩ nhiên cho cả thế giới trong
đó có Úc Đại Lợi đáng yêu của tôi. Tôi lo sợ cho Hoa Kỳ là bởi vì không chỉ có đám
đông dân chúng, mà ngay cả cơ quan cầm cân nẩy mực tối cao của Hoa kỳ là Tối
cao Pháp viện đã “xức dầu tấn phong” cho một “đứa bé ba tuổi không chịu lớn” lên
làm vua, bởi vì “đứa bé” đó được quyền ngồi xổm trên Hiến Pháp, Luật Pháp và những
chuẩn mực đạo đức nền tảng nhứt để có quyền làm những điều phi pháp và vô luân
mà vẫn được miễn tố!
Đó thật là một điều đáng sợ bởi chuyện một“Bé Trump” không
chịu lớn không phải là một ngoại lệ, mà là cả nước Mỹ đã để cho một đứa bé hư hỏng
xỏ mũi và im lặng ngay cả hỗ trợ và ủng hộ trước những việc làm tồi tệ, tùy hứng,
vô nhân và khốn nạn của nó.
Đầu năm mới, nghĩ về “ông trời con” Donald Trump, tôi cũng
nhìn lại chính bản thân mình. Tôi và ông ta sinh cùng năm, cùng cầm tinh con
chó và cùng muốn được lên thiên đàng. Có lẽ chỉ khác một điều: trong khi ông
Trump “can đảm” tìm mọi cách xóa đi quá khứ kể cả bằng cách chạy trốn. Phần
tôi, khi nhìn lại cuộc đời mình, nhớ cha, tôi chỉ biết đấm ngực “lỗi tại tôi, lỗi
tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng!”.
Chu Văn
1. Donald Trump baby balloon, Wikepedia.
2. Trump chief of staff Susie Wiles say president “has an
alcoolic” personality”....CNN Dec 17,2025.
3. Too much and never enough: how my family created the
world most dangerous man.
4. Niece says Trump remains much as he was at three years old”: “unable to
regulate his emotions”, Alex Hendeson, Salon July 6, 2020.
5.Trump: không có giải thưởng, không có hòa bình, Nguyễn
Quốc Khải, Tiếng Dân 21-1-2026.
6. Trump blames others, but never himself, for America’s
prolems,
The Hill, 01/01/26.
7. Trump declines to Apologise for racist video of
Obamas, The New York Times, 05/20/06.
8. Marjorie Taylor Green compares Trump to Jesus.The
Guardian, 10/June/2024.
9. Trump says he’s “been right about everything”, NBC
NEWS 23 Sept 2025.




