Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2025

Thời ông Ba Bị!

 

                                             

 

                                                                                               


 

Từ ngày trốn khỏi Việt Nam đến nay, tính ra tôi cũng đã sống ở nước ngoài trên 40 năm. Phần lớn tại những nước nói tiếng Anh. Vậy mà cho tới nay, tiếng Anh của tôi vẫn còn ở tình trạng “ăn đong”. Mỗi lần đọc sách báo bằng Anh ngữ, tôi vẫn cứ kè kè quyển tự điển bên hông hoặc cầu cứu ông Google.

Tuy có mất giờ, nhưng tôi vẫn xem việc tra tự điển liên miên như thế là một thao tác hữu ích cho một người già lú lẫn như tôi. Tôi “phục lăn” tổng thống Mỹ Donald Trump. Cùng một tuổi với tôi, vậy mà mới đây, khi nói về trí lực, mặc dù thường ngủ gục trong những lần họp nội các, ông  khẳng định rằng ông minh mẫn, sắc bén” hơn cách đây 25 năm (1). Không những “phục lăn” ông, tôi cũng “thích” cách nói chuyện của ông. Nó đơn giản, dễ hiểu vì chỉ quanh quẩn với một số từ quen thuộc. Tự đề cao mình hay các chính sách của mình thì chỉ cần năm ba chữ như “to” (big), “đẹp” (beautiful), “tuyệt vời” (wonderful)...Còn như để phê bình, chê bai hay ngay cả rủa sả các đối thủ hay những ai dám thách thức ông thì lúc nào ông cũng tuôn ra mấy chữ như: “ngu” (stupid), “chỉ số thông minh thấp” (low I.Q), “kẻ thua cuộc” (loser), “hạng hai” (second grade), “ác” (nasty), “đồ mất trí” (lunatic). Còn để miệt thị một dân tộc nào đó, ông gọi họ là “đồ rác rưởi” (garbage) hay “hố xí” (shithole country) ...Dù sao cũng có những từ hoặc cụm từ thường được ông dùng, đối với riêng tôi, không đơn giản chút nào. Một trong những cụm từ đó là “săn phù thủy” (witch hunt). Tôi bắt đầu nghe cụm từ này kể từ khi có cuộc điều tra về việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử ở Mỹ hồi năm 2015. Kể từ đó, cứ mỗi lần có cuộc điều tra nào dính tới ông thì đó là một cuộc “săn phù thủy”.

Vốn theo truyền thống “chữ nghĩa” của Việt Nam ngày xưa, cho nên hễ gặp một từ mới thì tôi luôn cố gắng “lần” ra ngọn nguồn và “nghĩa” của từ đó.

Tuy ít được nhắc tới nhiều như các cuộc thập tự viễn chinh, các tòa điều tra, các cuộc chiến tranh tôn giáo giữa Công giáo và Tin Lành, nhưng các cuộc săn phù thủy từ thời Trung cổ cho đến Thế kỷ thứ 17 cũng là một trong những trang sử đen tối của Kitô giáo tại Âu Châu.

Điều đáng chú ý là tuyệt đại đa số các “phù thủy” bị săn lùng đều thuộc nữ giới. Ngay cả ngày nay, hầu như tất cả các nhân vật phù thủy trong sách báo hay phim ảnh cũng vẫn là phụ nữ. Theo sử gia Yuval Noah Harari, các cuộc săn lùng phù thủy tại Âu Châu có lẽ bắt nguồn từ một “lời dạy” của thánh Phaolô trong lá thư thứ nhứt của ngài gởi cho người môn đệ tên là Timôtêô. Thật vậy, trong một đoạn thư, vị thánh được cho là nhà thần học đầu tiên của Kitô giáo viết rằng: “Tôi không cho phép đàn bà giảng dạy hay thống trị đàn ông, trái lại họ phải thinh lặng, vì Adam được tạo dựng trước rồi mới đến Eva. Cũng không phải Adam đã bị dụ dỗ, nhưng người đàn bà đã phạm tội, khi bị dụ dỗ” (1 Tim2, 12-14).

Dựa trên đoạn văn trên đây, các “nhà thần học” thời Trung Cổ suy ra rằng vì dễ bị dụ dỗ cho nên phụ nữ được Satan (Ma Quỉ) dùng để chống lại Kitô giáo, hủy hoại trật tự xã hội và tiêu diệt nhân loại. Theo các "nhà thần học" này, cứ đêm đến các phù thủy thường tập trung lại để thờ lạy Satan, giết hại trẻ con, ăn thịt người cũng như đọc thần chú để tạo ra sấm sét, dịch bệnh và những tai họa khác.

Những cuộc săn lùng phù thủy đầu tiên đã diễn ra tại những vùng hẻo lánh ở phía đông dãy núi Alpes từ giữa năm 1428 đến năm 1436. Đã có khoảng hơn 200 người bị kết án hay nghi ngờ là phù thủy bị giết chết. Nhưng đó chỉ là những cuộc săn lùng và hành quyết lẻ tẻ diễn ra tại một số địa phương. Các nhà lãnh đạo tôn giáo vẫn còn tỏ ra nghi ngờ về sự hiện diện và tác động của các phù thủy trong các cộng đồng tôn giáo. Tuy nhiên vào năm 1485, một tu sĩ dòng Đa Minh người Áo tên là Heinrich Kramer, người đã từng là một phán quan trong các cuộc điều tra và trừng phạt những người bị xem là “lạc giáo”, đã tung ra một cuốn sách có tựa đề “Chiếc búa của các phù thủy” (The hammer of the witches). Đây là một cuốn cẩm nang hướng dẫn việc săn lùng, tố cáo và hạ sát các phù thủy. Với sự ra đời của máy in do Gutenberg phát minh, cuốn cẩm nang của Kramer đã được phổ biến rộng rãi trong dân chúng. Người ta bắt đầu nghe nói tới những cuộc hoang dâm, sát hại trẻ con và những âm mưu độc ác của Satan. Nỗi sợ hãi bao trùm xã hội và dĩ nhiên cũng làm phát sinh những cơn cuồng nộ dẫn đến cả một chiến dịch rộng rãi trong việc săn lùng và tàn sát phù thủy. Với chiến dịch do cuốn cẩm nang của Kramer phát động, người ta đã “phát hiện” trên khắp Âu Châu khoảng một triệu tám trăm ngàn phù thủy. Riêng tại Pháp, con số phù thủy cũng ước tính lên đến 300.000 người. Trong hai thế kỷ 16 và 17, con số phù thủy bị tra tấn và hành quyết không dưới 50 ngàn người. Dĩ nhiên, tất cả đều là những nạn nhân vô tội thuộc mọi thành phần trong xã hội. Có cả những trẻ em mới 5 tuổi cũng bị khép vào tội hành nghề phù thủy!

Một trong những cuộc săn lùng phù thủy dã man nhứt đã diễn ra tại hai thành phố ở miền nam nước Đức vào cuối Thế kỷ 17 là Bamberg và Wurzburg. Tại Bamberg, một thành phố chỉ có 12 ngàn dân, vậy mà có đến 900 người vô tội bị tố cáo làm phù thủy đã bị hành quyết. Tại Wurzburg, với dân số khoảng trên 11 ngàn người, vậy mà cũng đã có 1.200 người bị tra tấn và giết chết.

Sau không biết bao nhiêu chết chóc như thế, giáo quyền mới cho mở cuộc điều tra và cuối cùng đã tuyên bố rằng “đã không tìm thấy bất cứ một bằng chứng nào cho thấy có hoạt động phù thủy” và cũng “chẳng có phù thủy nào hay người nào bị phù thủy ám hại ngoại trừ chỉ nghe nói đến và được viết ra”(2).

Nói theo ngôn ngữ quen thuộc của ông Trump, các cuộc săn lùng phù thủy tại Âu Châu từ thời Trung Cổ cho đến Thế kỷ 17 chỉ là một “cú lừa bịp” (hoax). Người ta dựng lên một câu chuyện và chọn một thành phần xã hội dễ bị tổn thương nhứt để trút lên đầu họ mọi tội ác trong xã hội để có cớ tẩy chay, truy lùng và sát hại họ.

Theo sử gia Harari, có lẽ cuốn cẩm nang săn lùng phù thủy của ông thày dòng Kramer cũng đã trở thành cẩm nang của những người cộng sản Nga trong chiến dịch săn lùng thành phần “địa chủ” (Kulak). Trong thập niên 1930, dưới thời Stalin, chiến dịch tập thể hóa nông nghiệp đã gặp thất bại nặng nề, dẫn đến sự phản kháng của nông dân và một sự thất bại kinh tế chưa từng có. Trăm dâu đổ đầu tằm. Chính quyền cộng sản tung ra một thuyết âm mưu và trút lên đầu những người bị gán cho nhãn hiệu “địa chủ” mọi thứ tai họa ảnh hưởng đến nền kinh tế của đất nước. Stalin tuyên bố “địa chủ” là một giai cấp cần phải bị xóa bỏ. Theo lời hiệu triệu của Stalin, toàn đảng, toàn lực lượng an ninh đã bắt tay vào cuộc truy lùng và tiêu diệt giai cấp “địa chủ”. Dĩ nhiên, như người dân Việt Nam đã từng chứng kiến, sao chép lại bản sao từ Trung Cộng dưới thời Mao Trạch Đông, Đảng cộng sản Việt Nam dưới thời Hồ Chí Minh cũng đã áp dụng chính sách truy lùng và tiêu diệt thành phần địa chủ của Stalin trong cuộc đấu tố hồi thập niên 1950. Tính chung, trong cuộc truy lùng địa chủ Nga dưới thời Stalin, đã có khoảng 5 triệu người bị đuổi ra khỏi nhà của họ và không dưới 30 ngàn chủ hộ bị mang ra hành quyết (3).

Nhìn chung, cuộc săn lùng phù thủy ở Âu Châu và cuộc truy lùng và tiêu diệt thành phần địa chủ dưới thời Stalin có chung một mẫu số: tìm cho được một thành phần xã hội để trút lên đầu họ mọi thứ tai họa trong xã hội và truy lùng, sát hại họ để tạo ra hoang mang và sợ hãi. Ngày xưa, người Do Thái trong sách Cựu Ước cũng đã từng làm như thế, nhưng họ chỉ trút mọi tội lỗi của họ lên đầu những con dê. Trong cuộc săn lùng phù thủy và trong chiến dịch tiêu diệt giai cấp địa chủ của Stalin, những “con dê tế thần” lại chính là những con người bằng xương bằng thịt!

Cuộc săn lùng phù thủy tại Âu Châu và chiến dịch tiêu diệt giai cấp địa chủ tại Nga dưới thời Stalin chỉ là 2 trường hợp điển hình. Lịch sử thế giới hẳn không thiếu những cuộc săn lùng như thế. Và dĩ nhiên, có lẽ ông Trump, dù bị cho là không thông minh, nhưng có lẽ cũng đã hiểu rõ hơn ai hết thế nào là “săn lùng phù thủy” và áp dụng thuật ngữ này một cách rạch ròi và thành công hơn ai hết. Như cả thế giới đều đã và đang chứng kiến, chiến dịch “hấp dẫn” và có sức thuyết phục nhứt của ông đối với người dân Mỹ nói chung chính là chính sách di trú. Trong chiến dịch tranh cử trong nhiệm kỳ thứ nhứt, chiến dịch thu hút nhứt của ông là “Xây Bức Tường” (Build the Wall) ở biên giới phía nam để ngăn chặn làn sóng di dân lậu từ Mễ Tây Cơ và các nước Nam Mỹ nói chung. Cùng với khẩu hiệu “Xây Bức Tường”, ông đã trút lên đầu người di dân mọi thứ tội lỗi như ăn cướp công ăn việc làm của người dân Mỹ, buôn lậu ma túy vào Mỹ, hãm hiếp phụ nữ Mỹ, trở thành gánh nặng cho Mỹ, gây xáo trộn và bất ổn cho xã hội Mỹ hoặc có khi còn tệ hơn, “di dân là đồ súc vật”(4)...Đang bất mãn vì tình trạng chính trị, kinh tế, xã hội và cuộc sống của mình, người dân Mỹ rất “khoái tai” khi nghe những cáo buộc dành cho người di dân như thế. Chính vì thế mà họ đã dồn phiếu cho ông và ngay cả khi ông đã hoàn toàn thất bại trong nhiệm kỳ đầu, người dân Mỹ vẫn muốn đưa ông trở lại Tòa Bạch Ốc một lần nữa. Tất cả hay có thể nói phần lớn là nhờ chính sách di dân của ông. Được nước làm tới, trong nhiệm kỳ thứ hai này, chính sách di dân của ông đã được đẩy mạnh tới mức mà người ta chỉ có thể gọi là tội ác đối với người di dân.

Người dân Mỹ, nói chung, vẫn tiếp tục “sợ” người di dân. Ông Trump vẫn tiếp tục thành công trong chiến dịch “hù dọa” họ với những con ngáo ộp di dân. Chính vì sợ một điều không tưởng mà người ta đã không những ủng hộ mà còn sùng bái một con người mà một cựu luật sư của Tòa Bạch Ốc trong nhiệm kỳ đầu của ông Trump là ông Ty Cobb đã gọi là con người “tồi tệ hơn bất kỳ người nào trong lịch sử” của nước Mỹ(4).

Sợ và sợ những điều tưởng tượng vốn là đặc tính của trẻ con. Có đứa trẻ Việt Nam nào mà không sợ mỗi khi người lớn đưa “ông Ba Bị” ra hù dọa. Mỗi lần nhớ tới “ông Ba Bị” của tuổi thơ, tôi lại nhớ đến hai câu thơ của cụ Tản Đà: “Dân hai nhăm triệu ai người lớn. Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”.

Bốn ngàn năm văn hiến mà vẫn còn là trẻ con, thì 250 năm lịch sử có lẽ cũng chưa hẳn đã đủ dài để thật sự gọi là lớn đủ nếu vẫn còn cuộn mình trong vỏ ốc của ích kỷ và hận thù.

Mùa Giáng Sinh năm nay, thay cho “ông Ba Bị” với những lo sợ láo lếu của một người chuyên “tuôn” phù thủy vào đầu người dân, tôi cầu mong ông già Noel mang chiếc bị đầy những cái nhìn thân thiện, yêu thương và cảm thông đến tặng mọi người, để mỗi khi chúng ta nhìn nhau, chúng ta thấy được sự đẹp đẽ, chân tình và ngay cả khổ đau trong tâm hồn và thân xác của những người quanh ta.

Bình an dưới thế cho người thiện tâm!

Chu Văn

 

 

 

 

 

 

 

Chú thích

1.Trump said he was ‘sharper than I was 25 years ago’...Aaron Blake, CNN 5/12/2025.

2.Yuval Noah Harari, Nexus, a brief history of information networks from Stone Age to AI, Random House, New York, 2024, trg 91-101.

3.Sđd trg 167-171.

4.”Aliens” and “animals”- language of hte used by Trump...The Conversation, January 30, 2025

5. Fact Check: former White House lawyer Ty Cobb on Trump: “ worse than anyone in our history, Yahoo news September 8,2025.

 

                                                                                                                                            

                       

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2025

Những điều trông thấy...!

 

                       


                                                                                                   ChuVăn

Bắt chước nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, “mỗi ngày tôi (cũng) chọn một niềm vui”. Và niềm vui “mỗi ngày” và “đầu ngày” của tôi là mỗi sáng, thức dậy thật sớm, pha một ly cà phê và ngồi vào trước máy vi tính để rảo qua một vòng thế giới. Tôi hoàn toàn “mù chữ” đối với những phương tiện truyền thông hiện đại như Facebook, Instagram, Tik Tok, X (Twitter) hay Truth Social của ông Donald Trump. Còn nhờ đến trí khôn nhân tạo AI thì tôi sợ “tẩu hỏa nhập ma” lắm! Ngay cả với chiếc điện thoại cầm tay, tôi cũng “ngọng” luôn. Cùng lắm là chỉ biết sử dụng để gọi những cú  khẩn thiết cho nhà tôi mỗi khi tôi sợ đi lạc. Cũng may, nhờ hai lần giải phẫu để lau sạch cườm khô và cườm ướt khỏi hai con mắt cho nên tôi cũng tạm thời đủ “sáng mắt” mỗi khi ngồi trước máy điện toán.

Tin tức tôi đọc được hầu hết đều có trên trang mạng của những tờ báo hay đài truyền hình lớn trên thế giới. Với vốn liếng ngoại ngữ còn ở trình độ “ăn đong”, cho nên hễ bí thì tôi lại cầu cứu ông Google. Nhờ vậy mỗi ngày tôi đều học thêm được vài con chữ mới và cố gắng nhớ để luyện cho trí não bớt rơi vào tình trạng lú lẫn. Tôi cùng một tuổi với ông Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ở tuổi này mà có nhớ trước quên sau thì cũng đâu có gì lạ! Cho nên điều tôi cố gắng nhớ nhứt là nhớ rằng mình có thể lú lẫn mỗi khi có ai nhắc nhở mình. Mỗi ngày nhớ được điều đó cũng đủ làm cho tôi thấy vui rồi.

Càng vui hơn nữa khi mỗi ngày lẩn quẩn trong nhà mà vẫn cứ thấy như mình đang đi du lịch khắp thế giới và thấy mình cũng “ngang tầm thời đại” như ai và nếu có “chém gió” thì cũng có đủ “lời quê góp nhặt dông dài” với mọi người. Nghĩ như thế cho nên ngày nào tôi cũng cảm thấy đủ vui để thức dậy sớm và đi vòng quanh thế giới!

Tuy nhiên, nói theo kiểu chơi chữ của người Việt Nam, tin tức có khi cũng là “tin tức mình”. “Tức mình” theo cách hiểu riêng của tôi là “tức tối”, “bực mình”. “Tức mình” mỗi khi thấy thế sự không diễn ra như ý hay sự mong đợi của mình. “Tức mình” đến độ phẫn nộ. “Tức mình” đến độ có khi trằn trọc cả đêm. Chẳng hạn, kể từ khi một tỷ phú địa ốc chưa hề có bất cứ kinh nghiệm nào trên chính trường là Donald Trump ra tham chính, nói dối như cuội, tuyên bố những điều nghe trái tai gai mắt, làm vô số điều thất đức, xúi dục bạo loạn...lại cứ được dân chúng Mỹ sùng bái, tôn thờ. Thấy vậy mà không “tức mình” thì có lẽ chỉ có bậc thánh nhân. Được Tối cao Pháp viện “xức dầu” tấn phong làm vua, ông  tả xung hữu đột phá vỡ mọi định chế, hiên ngang ngồi xổm  trên hiến pháp, luật pháp và mọi chuẩn mực đạo đức...Thời buổi này, chứng kiến một hiện tượng như thế trong một quốc gia đã từng là ngọn hải đăng của thế giới về dân chủ mà không “tức mình” thì có lẽ nếu không “ngu” thì tôi cũng đã mất trí rồi! Mới đây thôi, một tên tội phạm là Vladimir Putin bị Tòa Hình Sự Quốc Tế ra lệnh truy nã lại được ông trải thảm đỏ đón tiếp, mời lên “quốc xế” (the beast) như một quốc khách, nhìn cảnh đó mà không “tức mình” thì có lẽ tôi chẳng còn là một người bình thường nữa!

Đó là chuyện “thời sự quốc tế”. Còn nếu  nhìn về Việt Nam, tôi lại càng cảm thấy “tức mình” hơn. Quả thật, chuyện gì ở Việt Nam cũng đều khiến tôi “tức mình” cả. Nhứt là khi nghe các nhà lãnh đạo của Việt Nam lên tiếng “dạy đời”. Như mới đây, “trong một bài phát biểu quan trọng, Tổng bí thư Tô Lâm đã khẳng định: “sự chính trực, trung thực và tử tế” là tấm khiên bảo vệ chân lý, bảo vệ con người, giúp xã hội lành mạnh và phát triển. Tuyên bố vừa kể được bộ máy tuyên truyền của Đảng khẳng định đây là thông điệp có tính định hướng tư tưởng rõ rệt trước Đại Hội Đảng lần thứ 14 sắp diễn ra”(1). Tôi vốn không quen văng tục, chửi thề. Nhưng nghe một đồ tể như ông Tô Lâm lên lớp dạy những giá trị đạo đức, tôi chỉ biết chửi thầm trong bụng. Ít ra cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tỏ ra “trung thực” hơn. Hồi năm 2016, trong phiên họp cuối cùng trên cương vị thủ tướng, ông khuyên các thành viên nội các, những người cùng về hưu với ông, hãy “ráng làm người tử tế, sống tử tế”(2). Có lẽ ông ngụ ý: đã ở chóp bu quyền lực trong một chế độ độc tài xây dựng trên dối trá, tham tàn và độc ác thì đừng lên giọng dạy đời! Nghe chói tai và đau lòng lắm!

Ngoài những chuyện “tức mình” mà tôi đọc được mỗi ngày trên các trang mạng của báo đài quốc tế còn có biết bao nhiêu chuyện và hình ảnh không thể không khiến tôi phải thốt lên như cụ Nguyễn Du: “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. “Đau đớn lòng” nhứt hiện nay đối với tôi chính là thảm kịch đang diễn ra từng giây từng phút trên vùng đất mà các tín hữu Kitô lúc nào cũng thành kính nhắc đến như “Thánh Địa”. Từ hơn một năm rưỡi nay, hầu như ngày nào tôi cũng mở trang mạng của Đài Truyền Hình Al Jazeera. Đập vào mắt tôi mỗi ngày toàn là hình ảnh của chết chóc, đói khát và dĩ nhiên của sự độc ác tột cùng của con người. Chỉ tính đến đầu năm 2025, số người dân Gaza bị chính quyền Israel tàn sát đã lên đến không dưới 60.000 người, trong số này 59 phần trăm là phụ nữ, trẻ em và người cao tuổi(3).

Theo báo The Lancet, một tạp chí y khoa có uy tín nhứt tại Anh quốc, “mỗi ngày trung bình có 35 trẻ em tại Gaza bị sát hại. Tính đến nay, con số các trẻ em bị giết chết trong cuộc xung đột ít nhứt lên đến 18.000 em”(4). Chết vì bom đạn đã đành, người dân Gaza còn chết vì đói khát và bệnh tật do cuộc phong tỏa của chính quyền Israel tạo ra. Theo báo cáo mới nhứt của Tổ chức Lương Nông Quốc Tế của Liên Hiệp Quốc (UNFAO), kể từ lúc quân đội Israel phong tỏa các chương trình trợ giúp nhân đạo tại Gaza, số năng lượng tối thiểu cần thiết cho mỗi người để có thể sống còn đã giảm đến 67 phần trăm. Riêng trẻ em, nếu không chết vì bom đạn, thì cũng chết vì thiếu ăn. Nếu có sống sót cũng thành phế nhân. Riêng số trẻ em bị tàn tật vì bom đạn tại Gaza được xem là cao nhứt trên thế giới hiện nay.

Có lẽ phải nghe chính miệng của trẻ em người ta mới thấu hiểu được nỗi thống khổ của người dân Gaza và nhận ra tội ác diệt chủng của Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, người hiện đang bị Tòa Án Quốc Tế truy nã. Trong một bài phóng sự dạo tháng Ba vừa qua, Đài Truyền Hình CNN  đã phỏng vấn một số trẻ em nạn nhân của cuộc diệt chủng. Một bé gái 8 tuổi tên là Sama Tuball đã nhìn vào một tấm gương và nói với phóng viên CNN: “Cháu cầm tấm gương vì cháu muốn chải tóc: cháu thật sự muốn được chải tóc lại”. Do thiếu dinh dưỡng và nhứt là bị chấn thương tâm lý, Sama mắc chứng rụng tóc chỉ vài tháng sau khi quân đội Israel tấn công bừa bãi vào Gaza. Theo Quỹ Nhi Đồng Quốc Tế (UNICEF) tính đến tháng Sáu vừa qua, hầu như 1.2 triệu trẻ em Gaza đểu cần được chăm sóc về tâm lý. Chấn thương tâm lý nặng đến nỗi nhiều em chỉ muốn chết. Một cuộc thăm dò với trên 500 nhân viên chăm sóc trẻ em cho biết có đến 96 phần trăm trẻ em bị chấn thương tâm lý lúc nào cũng cảm thấy cái chết như cận kề và 49 phần trăm trong số này bày tỏ “ước muốn thà  chết” hơn là sống trong những cuộc tấn công của quân đội Israel (5).

Máu chảy ruột mềm. Nhìn về thảm kịch đang diễn ra mỗi ngày như thế tại Gaza, liệu tôi có còn là một người bình thường không nếu trái tim tôi không còn thổn thức, nếu  tôi không còn biết thế nào là “đau lòng”. Tôi vẫn nhớ mãi và mang ra tâm niệm mỗi ngày câu nói của bà Jacinda Ardern, thủ tướng Tân Tây Lan hồi năm 2019. Đến thăm các nạn nhân và thân nhân của họ trong một vụ xả súng sát hại hàng loạt tại một đền thờ Hồi giáo ở Christchurch, bà Ardern đã thốt lên: “Họ (các nạn nhân) là chúng ta” (5). Nhìn về cảnh chết chóc và khốn khổ tột cùng của người dân Palestine tại Gaza, vì cố gắng sống như một con người còn có lương tâm, tôi không thể không thốt lên “họ là tôi”.

Đây cũng chính là thông điệp mà một ký giả người Palestine làm việc cho Đài Al Jazeera đã muốn nhắn gởi cho toàn thế giới trước khi bị sát hại. Tối chủ nhựt tuần trước, quân đội Israel đã ném bom vào một lều báo chí dựng trước một bệnh viện. Trong số những người thiệt mạng có ký giả Anas al-Sharif. Biết trước số phận của mình, vài giờ trước khi bị sát hại, người ký giả này đã cho đăng trên trang mạng X một thông điệp trong đó ông gọi đất nước Palestine đang bị tàn phá của ông là “nhịp tim của mọi con người yêu tự do”(6). Quả thật, chỉ có những ai yêu chuộng tự do, hòa bình và thực sự “thương người như thể thương thân” mới cảm nhận được nỗi khốn khổ mà người dân Palestine ở Gaza đã và đang trải qua. Nói cách khác, thảm kịch mà người dân Palestine ở Gaza đang trải qua vì sự độc ác của người đồng loại không thể không dày vò lương tâm của nhân loại. Trong một bài mới đây đăng trên trang mạng của Đài Al Jazeera, tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ là ông Recep Tayyip Erdogan đã viết rằng “lương tâm nhân loại đang bị thử thách tại Gaza”. Theo ông, “Thảm kịch nhân đạo đang diễn ra tại Dải Gaza không nên bị xem như chỉ là một cuộc xung đột thu hẹp trong một dải đất hẹp; đúng hơn, nó phải được nhìn nhận như một thảm họa nhân đạo đang làm tổn thương lương tâm tập thể của nhân loại trong mỗi ngày qua”(7).

Ngay từ nhỏ, mỗi khi đến nhà thờ vào mỗi buổi sáng, tôi đã được nhà đạo của tôi dạy phải luôn biết tự vấn lương tâm. Ngày nay, nếu phải tự vấn lương tâm mỗi ngày, thì tôi luôn nhìn vào những thảm kịch mà mỗi một con người trong nhân loại trên khắp thế giới, từng giây từng phút đang trải qua, do thiên tai và nhứt là do sự độc ác của chính người đồng loại của mình. Tôi không tự vấn lương tâm với những giới răn của nhà đạo của tôi, mà với câu nói của ông tổ của chủ nghĩa Marxit: “Chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại với nỗi khổ đau của đồng loại để chăm sóc cho bộ da riêng của mình”.

 

 

Chú thích

1. “Chính trực, trung thực, tử tế” của TBT Tô Lâm giá trị thực hay vẫn là ngôn từ dối trá, thoibao.de  16/8/2025.

2. Tuyên bố “ráng làm người tử tế” của Thủ tướng Dũng gây chú ý, voatiengviet, 26/03/2018

3. Gaza death toll 40% higher than official number, Lancet study finds, The Guardian, 11/01/2025

4. One people enriched, one people erased, Lamp, Australia, trg40

5. “Mama, I’m tired - I want to die”: Israel’s strikes in Gaza leave a generation of Palestinian Children traumatized , CNN March 18, 2025

6. “They are us” voted New Zealand’s quote of 2019, Massey News, 11/12/2019

7. Đọc thông điệp cuối cùng của ký giả Palestin Anas Al- sharif khi anh bị sát hại, Việt Báo 12/08/2025

8. The conscience of humanity is being tested in Gaza, Recep Tayyip Erdogan, Aljazeera  14 Aug 2025

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2025

Xin cho hai chữ bình yên!

 

                                     


                                                                                

                                                                                        Chu Văn

 

Tôi đã từng “mê” nước Mỹ. Tôi đã đi Mỹ không biết bao nhiêu lần. Vậy mà, cứ mỗi lần liên lạc với nhau qua điện thoại hay email, những người thân của tôi cũng như một số bạn bè ở Mỹ luôn lập lại điệp khúc: “Sao không qua Mỹ chơi?” Có lúc “bực mình” quá tôi hỏi vặn lại: “Sao không qua Úc chơi?” Và lần nào câu trả lời cũng vẫn là: “Úc xa quá!”

Mới đây, khi cái điệp khúc “Sao không qua Mỹ chơi?” được lập lại, tôi đã trả lời một cách dứt khoát: “Sợ đi Mỹ lắm”. Mà tôi sợ thiệt! Cứ nhìn cái cảnh cảnh sát di trú ICE mặc thường phục, đeo mặt nạ, muốn bắt ai thì bắt, có tặng vé máy bay tôi cũng chẳng dám qua Mỹ “chơi” nữa. Nhứt là mới đây tôi lại càng sợ đến “nổi da gà” khi nghe ông Tom Homan, người được mệnh danh là “ông Trùm biên giới”, ra lệnh cho cảnh sát di trú bắt giữ bất kỳ người nào mà chỉ cần dựa vào “chỗ ở, công việc và diện mạo bên ngoài”(1).

Nếu đến Mỹ “chơi” mà lớ ngớ ra đường, tôi có thể bị bắt giữ ngay vì gương mặt của tôi. Thời thực dân Pháp, các bà cố tổ của tôi, nhờ co giò chạy kịp trong những cuộc bố ráp và rượt bắt của lính lê dương (légionaires), mà ngày nay những hậu duệ như tôi không lai đen và nhứt là chẳng có chút tóc vàng, sợi nhỏ nào, mà trái lại da vẫn vàng và mũi vẫn tẹt. Nếu đứng giữa những người châu Mỹ La tinh, có bảo tôi trông giống người thổ dân “Quechua” thì cũng chẳng ngoa lắm. Là người Á Châu hay giống người Châu Mỹ La Tinh, đàng nào tôi cũng có thể là điểm nhắm của cảnh sát di trú ICE của Mỹ cả!

Sự kiện cảnh sát ICE của Mỹ bố ráp và bắt giữ người một cách dễ dàng như thế gợi lại cho tôi những năm tháng sống dưới chế độ cộng sản ở Việt Nam. Đi khỏi nơi cư trú của mình năm ba cây số mà không có giấy phép là bị chộp ngay. Cũng may thời đó, chỉ cần một tờ giấy đánh máy hay in ronéo cộng với một con dấu giả là xong ngay; thời đó công an làm gì có máy vi tính để mà truy tìm. Nhưng sợ nhứt là những lần bị gọi ra đồn công an để “làm việc”. Không tìm được bằng chứng thì người ta vẫn có thể đưa ra phán quyết: “anh không công khai, nhưng ngấm ngầm phản động”. Sợ là phải, bởi vì công an là Đức Chúa Trời có thể thông suốt “mọi sự trong ngoài” của ta!

Ngày nay chuyện xét hỏi hay bắt giữ như thế đã trở thành chuyện cổ tích ở Việt Nam. Cách đây hơn 15 năm, lần đầu tiên về thăm nhà, tôi run thấy rõ khi trình sổ thông hành ở phi trường Tân Sơn Nhứt. Vừa về đến nhà, người nhà đã vội lấy sổ thông hành lên phường để xin đăng ký tạm trú cho tôi. Và dĩ nhiên, ra khỏi nhà tôi cứ phải nhìn trước ngó sau và gìn giữ từng lời ăn tiếng nói. Nay mọi sự đã thực sự “đổi mới”. Ra đường chẳng còn phải sợ công an bắt giữ hay chận lại xét hỏi nữa. Có sợ chăng là sợ ăn uống bị nhiễm độc hay ra đường bị xe tung mà thôi!

Nhìn về Việt Nam và trông qua Mỹ, tự nhiên tôi có ý nghĩ ngược đời: tình trạng an toàn cá nhân ở Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump nhiệm kỳ hai xem ra còn tệ hơn trong chế độ độc tài ở Việt Nam nhiều! Ngoài bạo động súng đạn khiến ở đâu cũng có thể bị chết oan, ra đường có thể bị bắt bất cứ lúc nào mà không sợ sao? Về Việt Nam tôi sợ ít, nhưng qua Mỹ tôi sợ nhiều hơn!

Cái nước Mỹ dưới thời ông Trump lúc nào cũng “Maga”, ở đâu cũng xưng là “vĩ đại”  quả thực lạ lùng quá! Dưới mắt của một người “sợ đi Mỹ” như tôi, Mỹ là một nước không có hòa bình!

Trong nhiều thập niên qua, các nhà nghiên cứu về hòa bình thế giới thường dựa vào những chỉ số như Chỉ số Hòa bình Thế giới (Global Peace Index) và Chỉ số Hòa bình Tích cực (Positive Peace Index) để đo lường sự ổn định và hài hòa xã hội của một quốc gia. Theo Chỉ số Hòa bình Tích cực, tức chỉ số về định chế và cơ cấu giúp phát triển và duy trì những xã hội hòa bình, Hoa Kỳ được xếp hạng thứ 27 trên 163 nước được khảo sát. Còn về Chỉ số Hòa bình Thế giới, tức chỉ số về tình trạng không có bạo lực và sự hiện diện của những yếu tố tích cực giúp phát triển hòa bình thì Hoa Kỳ đứng thứ 132 trong số 163 được khảo sát. Tuy nhiên, một cuộc nghiên cứu mới do Đại học Colombia và Viện Nghiên cứu Toyota thực hiện cho thấy những chỉ số về hòa bình trên đây thiếu một chiều kích cốt lõi của hòa bình: đó là cách những nhóm khác nhau trong xã hội đối xử với nhau.

Theo kết quả của những cuộc nghiên cứu về cách mà những nhóm khác nhau trong xã hội đối xử với nhau thì Hoa Kỳ gần như đứng cuối bảng, thua cả những nước như Bangladesh, Ghana và Tanzania. Đó là những quốc gia mà sự đo lường dựa trên các chỉ số về hòa bình thường cho là ít có hòa bình nhứt. Một cách cụ thể hơn, dựa trên những yếu tố như “sự khoan nhượng giữa các nhóm, sự tôn trọng, lòng tử tế, sự giúp đỡ hay nâng đỡ”, thì một lần nữa, bức tranh về hòa bình của Hoa Kỳ không mấy sáng sủa. Nếu dựa theo những yếu tố trên đây để đo lường thì Tân Tây Lan được 100 điểm, Singapore 98 điểm, còn Hoa Kỳ chỉ được 2 điểm, chỉ đứng trên Kenya, quốc gia mà có lẽ ông Donald Trump đã có lần gọi là “nước hố xí”. Một cách cụ thể, theo dữ liệu của các cơ quan truyền thông được các nhà nghiên cứu về hòa bình nhờ trí khôn nhân tạo phận tách và tổng hợp thì tình trạng xung đột, chia rẽ, kình chống giữa các nhóm như thế giới đang chứng kiến hiện nay cho thấy Hoa Kỳ không phải là một quốc gia thực sự có hòa bình (2).

Dựa vào tình trạng hài hòa xã hội để đánh giá thì rõ ràng Hoa Kỳ hiện không phải là một nước có hòa bình. Còn nếu dựa vào quan hệ quốc tế dưới thời ông Trump, Hoa Kỳ lại càng không phải là một nước có hòa bình hay yêu chuộng hòa bình. Trong bài diễn văn tuyên thệ nhiệm kỳ hai ngày 20 tháng Giêng, Tổng thống Trump tuyên bố rằng “di sản đáng hãnh diện nhứt” của ông là làm một tổng thống “xây dựng hòa bình”. Và cung cách xây dựng hòa bình của ông chính là dùng sức mạnh quân sự. Chỉ trong sáu tháng thôi, ông đã ra lệnh ném bom xuống rất nhiều nơi trên thế giới. Kể từ khi ông trở lại Tòa Bạch Ốc, Hoa Kỳ đã ít nhứt thực hiện 529 cuộc ném bom xuống trên 240 nơi tại Phi Châu, Trung Đông và Trung Á trong khi đó trong suốt 4 năm cầm quyền, Tổng thống Joe Biden, người chưa từng xưng mình là “tổng thông xây dựng hòa bình” và cũng chưa một lần “đòi” được trao tặng Giải Nobel Hòa Bình, ra lệnh ném bom xuống các nước không quá 560 lần(3). Trong cuộc vận động bầu cử, ông tố cáo Tổng thống Biden và ứng cử viên tổng thống Kamala Harris đang đưa Hoa Kỳ vào Đệ tam Thế chiến. Không kể cuộc không kích xuống Iran khiến cả thế giới phải một phen lên ruột, những cuộc dội bom của ông xuống một số nước ở Trung Đông và Phi Châu đã khiến cho không biết bao nhiêu thường dân thiệt mạng. Còn nhìn về cuộc xung đột hiện nay giữa Israel và tổ chức Hamas, nếu theo dõi trên trang mạng của Đài Al Jazeera, một cơ quan truyền thông thường được mệnh danh là Đài BBC ở Trung Đông, những ai còn có trái tim có lẽ không thể không thổn thức trước cảnh hằng ngày  Israel gây ra đói khát, chết chóc cho người dân Palestine ở Gaza. Không lay động nổi một ngón tay để chận đứng cuộc diệt chủng do đồ tể Netanyahu gây ra, vậy mà ông vẫn cứ “cằn nhằn” tại sao mình không được trao tặng Giải Nobel Hòa bình(4).

Tôi không biết rồi đây Ủy ban Nobel có quyết định trao Giải Nobel Hòa Bình cho ông Trump như đã từng trao giải thưởng cao quý này cho hai ông Henry Kissinger của Mỹ và Lê Đức Thọ của Việt Nam hồi năm 1973 không. Nhưng với cái nhìn của một người chỉ dùng cái “lẽ thường” (common sense) để mà suy xét, thì ông Trump không thể nào được xếp vào hàng ngũ những người yêu chuộng hay “xây dựng hòa bình”. Cứ nghe những gì ông nói, cách ông đối xử với người di dân và nhứt là những thông điệp ông gởi đi vào những dịp lễ tôn giáo hay quốc khánh của nước Mỹ, người ta chỉ nghe thấy một giọng hằn học đầy thù hận. Hãy thử nghe lại lời “hiệu triệu” của ông khi khai mạc ngày lễ Độc Lập 4 tháng Bảy 2025 vừa qua. Đây là nguyên văn lời ông nói về những người thuộc Đảng Dân Chủ: “Tôi thù họ”(5). Đây không phải là lần đầu tiên và duy nhứt ông bộc lộ sự thù hận đối với các đối thủ chính trị của ông. Trong suốt nhiệm kỳ một và từ sáu tháng qua, có thể nói: suốt ngày đêm, hận thù lúc nào cũng gậm nhấm tâm hồn ông. Thù hận và trả thù chính là linh hồn của sự cai trị của ông. Liệu một quốc gia đã bỏ phiếu để đưa một con người như thế lên làm nguyên thủ quốc gia có thể có hòa bình không?

Tôi sợ đi Mỹ chơi lắm. Nếu có đủ điều kiện và chọn lựa, tôi sẽ trở lại thăm Tân Tây Lan. Đây mới thực sự là một đất nước có hòa bình. Có lẽ người có công nhứt trong việc xây dựng hòa bình cho đất nước của mình chính là cựu Thủ tướng Jacinda Ardern, người lên cầm quyền khi chỉ mới 37 tuổi. Mới đây bà cho ra mắt cuốn hồi ký có tựa đề “A different kind of power” (một sức mạnh khác).  Theo phân tách của một số tác giả, một trong những bài học chính mà người ta có thể rút ra được từ quyển hồi ký của bà Ardern là: hãy biến việc “họ chống lại chúng ta” (them vs.us ) thành “chúng ta”. Thế giới đã thấy được cách hành xử của bà Ardern trong vụ khủng bố nhắm vào một đền thờ Hồi giáo tại Christchurch hồi năm 2019. Đến ngay hiện trường để an ủi các nạn nhân và thân nhân của họ, bà nói một câu để đời: “Họ là chúng ta” (they are us). Chính cử chỉ cảm thông và lời bộc bạch đó đã có sức thuyết phục dân chúng và các nhà lập pháp Tân Tây Lan ủng hộ việc kiểm soát súng ống, nhờ đó người ta không còn thấy xảy ra một vụ bạo động súng đạn nào nữa trên đất nước này.

Bài học quan trọng thứ hai được rút ra từ quyền hồi ký của bà Ardern là:  hãy làm một nhà lãnh đạo ngay trong gia đình bạn. Dù có ngồi ở đỉnh cao quyền lực, nhà lãnh đạo nào trước tiên cũng là một con người(6). Về điểm này thì người xưa đã có lý khi nói rằng muốn trị quốc hay bình thiên hạ thì hãy tu thân và tề gia trước đã. Xét cho cùng nếu không làm chủ được chính mình, nếu không thắng được cái tôi nhỏ nhen của mình, nếu không có sự an bình nội tâm thì những kẻ tự xưng là người yêu chuộng hay “xây dựng hòa bình” chỉ là những tên khoác lác.

 Chu Văn

1.Trump Border Czar Boasts ICE Can 'Briefly Detain' People Based On 'Physical Appearance'  David Moye, Huffpost July 11, 2025

2. Study: The U.S. May Be Much Less Peaceful Than We Think, Peter T. Coleman Ph. D Psycchology Today July 3, 20

3. Trump promised to be a “peacemeker’ president.He launched nearly as many airstrikes in five months as Biden did in four years, Alex Woodward, Alicia Hagoplan, The Independent  July, 16, 2025

4. All the times Trump complained about not getting a Nobel Peace Prize, Bess Levin, Vanityfair July 10, 2025

5. Trump kicks off celebration of America by declaring his hatred for democrats, Leigh Kimmins, Yahoo/News July 4.2025

 

6. What makes a good politician? Heather Rose Artushin LISW-CP, Psychology Today, June 30, 2025

 

 

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2025

Chuyện người già


Hai đứa già rủ nhau đi làm di chúc
Thấy nhẹ nhàng khi đã soạn xong
thu gọn chuyện đời nhưng những chuyện trong tim...
thấy thương quá đứa nào còn ở lại

Thi Văn 7/2025
 

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2025

Thời vàng son của ngu xuẩn!

 


                                

                                                                                                                                                                        Chu  Văn

Nghe tin bà chị già ở Việt Nam đau nặng, tôi tức tốc về thăm và tiện thể nhìn lại những nơi đã từng in đậm những dấu chân tuổi thơ của mình.

Nhà chị tôi ở cách thị xã Nha Trang khoảng 40 cây số về hướng Tây. Trước năm 1975, nhứt là sau khi nền Đệ nhứt Cộng hòa cáo chung và hệ thống ấp chiến lược sụp đổ,  vùng này đã trở thành vùng oanh kích tự do: cứ mỗi buổi chiều, pháo binh từ quận Diên Khánh nã đại bác về vùng này và dĩ nhiên, quân đội Việt Nam Cộng Hòa cũng hầu như không thể nào xâm nhập được vùng này. Đây là vùng cấm địa và cũng là tử địa. Chuyện các ông xã trưởng hay thôn trưởng nửa đêm bị dắt ra trước nhà để bị xử bắn hay chặt đầu không phải là điều hiếm khi xảy ra. Một ông quận trưởng đã bị thảm sát một cách dã man cũng trong vùng này: mới về nhậm chức, ông muốn đích thân đi thị sát trận địa; một cuộc phục kích giữa ban ngày đã khiến ông chết tại chỗ.

Trước năm 1975, chết vì bom đạn, chết vì hận thù là “chuyện thường ngày ở huyện” đối với người dân trong vùng này. Sau năm 1975, vùng này trở thành vùng “ kinh tế mới”. Gọi cho đúng tên thì đây là nơi đày đọa của các gia đình quân cán chính của chế độ cũ. Tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh công an đến xúc người dân thành phố lên xe tải, phát cho mỗi gia đình một vài tấm tôn, cộng với một ít gạo mốc và mắm muối rồi chở họ lên vùng rừng thiêng nước độc. Một số đã trốn về thành phố để tìm đường vượt biên. Một số tìm về thành phố để sống qua ngày với nghề bán buôn “chợ trời”. Số còn lại đành sống lây lất với đói khát và làm mồi cho không biết bao nhiêu bệnh tật, nhứt là sốt rét.

Phải đợi mãi cho đến thời kỳ “đổi mới” hay “mở cửa”, nhứt là với cơn sốt đất đai và khi bệnh sốt rét được chận đứng trong thập niên 1990, vùng này mới thực sự thay da đổi thịt. Ngày nay những “túp lều của chú Tom” không còn nữa. Thay vào đó là những ngôi nhà ngói khang trang. Ở đâu cũng có đường tráng nhựa. Trước kia, muốn đi từ Nha Trang lên Đà Lạt, phải vào Phan Rang đi Song Pha, leo lên đèo Ngoạn Mục, mất 4, 5 tiếng đồng hồ. Nay từ nhà chị tôi, chỉ cần băng qua một ngọn đèo mất chừng hơn 2 tiếng đồng hồ là tới Đà Lạt. Quán xá, nhứt là cà phê, mọc lên khắp nơi. Trước kia dân “thổ địa” của vùng này là người Thượng thuộc nhiều bộ lạc khác nhau. Nay có đốt đèn giữa ban ngày cũng không tìm đâu ra được một ngôi nhà sàn hay một cái chòi giữa núi rừng. Còn hình ảnh những người đàn ông đóng khố hoặc những người đàn bà mặc váy thổ cẩm, lưng mang gùi, trước ngực đèo một thơ nhi có lẽ chỉ còn trong tranh vẽ. Ngày nay người Thượng cũng đã có nhà cửa hẳn hoi, cũng có ruộng nương và nhứt là cũng sử dụng các phương tiện giao thông và truyền thông hiện đại như người Kinh.

Về thăm bà chị và đi một vòng trong  vùng trước kia là rừng thiêng nước độc, có lúc tôi cũng cảm thấy phấn khích như nhà văn Vũ Thư Hiên, tác giả của tập hồi ký nổi tiếng “Đêm giữa ban ngày”. Sau nhiều năm sống lưu vong ở Pháp, trở về Hà Nội và đi thăm một vài nơi, ông thốt lên: “Đúng là đất nước thay đổi rất nhiều. Mình đến đâu cũng nhận ra điều đó. Mừng quá”(1).

Quả thật, tôi cũng “mừng quá”! Đi nhiều nơi, tôi không còn nghe trẻ con hát nhại: “Cây cuốc cong mình mong cho cây cuốc gẫy. Cây cuốc gẫy thì mình khỏi ra đồng. Tổ quốc ơi, ăn khoai mì mãi mãi”. Ở đâu tôi cũng thấy em học sinh trung học nào cũng miệt mài chúi mũi vào màn ảnh của chiếc điện thoại cầm tay.

Nhưng cũng như nhà văn Vũ Thư Hiên, ở tuổi già, lúc nào tôi cũng mơ được trở về với “Miền thơ ấu” (2). Về thăm bà chị, tôi muốn tận mắt nhìn lại một địa danh nổi tiếng trong “miền thơ ấu” của tôi là Đồng Trăng, chỉ cách nhà chị tôi vài cây số. Trước năm 1975, đây là một đồn điền cao su khá lớn do một người Pháp làm chủ. Vợ ông là một người công giáo thuộc giáo xứ của tôi. Chính vì thế mà năm 1954, trước hiệp định Genève vài tháng, ông đã cho tổ chức một cuộc dã ngoại dành riêng cho một số người trong giáo xứ. Mẹ tôi đã dắt tôi theo. Năm đó tôi đã lên 8 tuổi. Lần đầu tiên trong đời tôi được chạy nhảy trong một vườn cao su, nghe những người công nhân làm việc trong đồn điền giải thích về cách cạo mủ và chế biến. Nhưng thú vị nhứt đối với tôi là được ra nhìn ngắm và bơi lội ngay ở thượng nguồn của Sông Cái nằm sát bên vườn cao su. Nước trong vắt. Bãi cát thì trinh nguyên. Xa bờ không bao nhiêu vẫn thấy được những con rái cá ngụp lặn đi săn mồi. Nay Đồng Trăng, như tên gọi đã có từ thời ông bà cố tổ của tôi, không hiểu sao đã biến thành “Đồng Trăn”. Đồng Trăng trong “miền thơ ấu” của tôi nay đã biến đổi tận gốc rễ. Đồn điển cao su đã biến mất. Thượng nguồn của Sông Cái giờ chỉ còn là một vũng bùn, với dòng nước đục ngầu, “lười” đến độ không còn muốn chảy. Bãi cát trinh nguyên nơi tôi đã từng  chạy nhảy giờ chỉ còn là một vũng bùn lầy và rác dọc theo bờ. Thượng nguồn mà còn ô nhiễm thì huống chi những khúc sông chạy dài ra tới biển Nha Trang. Tìm về tuổi thơ, tôi nói với các cháu muốn được ăn lại những loại cá nước ngọt mà tôi đã từng câu dọc theo Sông Cái. Nhưng các cháu tôi bảo rằng ngày nay ít còn ai dám ăn cá nước ngọt từ Sông Cái!

Lần theo thượng nguồn của Sông Cái, tôi được các cháu đưa đến những con suối tưởng là còn trinh nguyên. Nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng đau lòng: hai bên bờ suối là cả một bãi rác đầy bao nhựa và các thứ lon bia và nước ngọt. Người dân vẫn nghĩ rằng đây là nơi họ có quyền được “vô tư” xả rác mà không hề có chút ý thức nào về hành động gây ô nhiễm môi trường của họ.

Ở một “vùng sâu vùng xa” như nơi chị tôi đang sống mà còn như vậy thì tại những khu dân cư đông đúc dọc theo bờ biển, tình trạng ô nhiễm còn bi đát hơn. Biết tôi thích câu cá, vài thanh niên gọi tôi bằng ông đã đưa tôi đến tận Cam Ranh, thuê một chiếc ghe máy và đưa ra khơi cách bờ đến cả chục cây số. Có lẽ đây là lúc tôi cảm thấy buồn hơn bao giờ hết khi nghĩ đến “đất nước” của mình. Suốt gần một ngày quăng câu giữa biển khơi mà chỉ bắt được vài con cá đổng bằng hai ngón tay. Tôi không buồn vì không câu được cá cho bằng cứ phải đưa mắt nhìn dòng hải lưu đầy rác rưởi trôi lềnh bềnh suốt ngày. Chiều đến, khi ghe vào gần bến là lúc thủy triều xuống, tôi cảm thấy buồn nôn khi nhìn thấy đủ các loại bao nhựa phủ kín bờ biển.

Những gì tôi tận mắt chứng kiến tại vùng quê của chị tôi cũng như tại một vùng biển nổi tiếng là Vịnh Cam Ranh có lẽ cũng đủ để vẽ lên bức tranh tổng thể về tình trạng ô  nhiễm tại Việt Nam hiện nay.

Năm 2024, hai đại học Yale và Columbia của Mỹ đã hợp tác với Diễn đàn Kinh tế Thế giới  để nghiên cứu và đưa ra một bản Chỉ số về Sức khỏe của Môi trường trên toàn thế giới (EPI: Environmental Performance Index). Theo Chỉ số này, Việt Nam đội sổ về tình trạng ô nhiễm trong 180 nước được khảo cứu, đứng sau cả hai nước Lào và Miến Điện. Riêng theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ô nhiễm không khí tại Việt Nam gây ra ít nhất 70.000 ca tử vong mỗi năm. Về nguồn nước uống, chỉ có khoảng 55 phần trăm dân thành phố có được nước sạch. Người dân nông thôn chủ yếu sử dụng nước từ mặt sông, suối, giếng nông và nước mưa là những nguồn dễ bị ô nhiễm(3).

Đúng như nhà văn Vũ Thư Hiên đã nhìn nhận “đất nước đã thay đổi rất nhiều”. Nhưng với tôi, “xe hơi, nhà lầu” và cuộc sống vật chất với nhiều tiện nghi hiện đại của người dân vẫn không che khuất được “tội ác” mà chế độ đang gây ra cho đất nước. Trong cuộc biểu tình chống Formosa gây ô nhiễm hồi năm 2017, tôi thấy một nhà trí thức nổi tiếng nước đã giương cao một tấm biểu ngữ với nội dung “FORMOSA, hủy diệt môi trường là tội ác” (4). Tôi vẫn còn nhớ: hồi năm 2007, Thủ tướng Kevin Rudd, nay là đại sứ Úc tại Mỹ, đã tuyên bố rằng khí hậu biến đổi là “thách thức đạo đức lớn nhứt của thế hệ chúng ta”(5). Thật thế, bảo vệ môi trường sống là một nghĩa vụ đạo đức của mọi người, nhứt là của các nhà lãnh đạo quốc gia và dĩ nhiên, hủy hoại môi trường sống do đó phải là một tội ác. Một trong những người cháu của tôi cho tôi biết rằng hiện nay rất nhiều người trong làng tôi đang bị ung thư. Tôi buồn lắm. Đây quả là một tội ác mà chế độ đang gây ra cho người dân.

Nếu hủy diệt môi trường là một tộc ác thì đằng sau tình trạng ô nhiễm của Việt Nam như Chỉ số về Sức khỏe Môi trường xếp hạng chính là sự xuống cấp đạo đức phải nói là không đáy của chính chế độ độc tài hiện nay. Biểu hiện tột cùng của sự xuống cấp đạo đức ấy chính là sự vô cảm đến độ không còn biết xấu hổ. Đồng lương chính thức của từ tổng bí thư đến mọi cấp bậc trong giới lãnh đạo thua cả tiền trợ cấp được chính phủ Úc dành cho một người già, vậy mà người nào cũng có biệt thự, biệt phủ, gởi con đi du học ở nước ngoài, ra ngoại quốc thì ăn những miếng thịt bò dát vàng giá đến gần 2 ngàn đô Mỹ, uống những chai rượu giá đến cả 15 ngàn đô...Thử hỏi có người nào trong giai cấp lãnh đạo còn biết xấu hổ về tình trạng tham nhũng không? Có người nào còn biết xấu hổ và hối hận vì “tội ác” họ đang gây ra cho môi trường sống khiến bao nhiêu người phải vong mạng vì bệnh tật do tình trạng ô nhiễm gây ra không?

Nhìn chung, nơi nào “giây thần kinh xấu hổ” của các nhà lãnh đạo quốc gia và các chính trị gia không còn hoạt động nữa thì nơi đó sẽ có bất công, bất ổn và xáo trộn. Đây cũng là tình trạng của một nước giàu có và văn minh như Hoa Kỳ hiện nay. Trong một bài viết về những xáo trộn gần đây tại Los Angeles, Tiểu bang California, giáo sư và nhà văn Nguyễn Thanh Việt, tác giả của quyển tiểu thuyết nổi tiếng “The Sympathizer” (cảm tình viên), đã tóm tắt về nhân cách của Tổng thống Donald Trump: “Ông ta không biết xấu hổ, không cảm thấy tội lỗi; ông ta hành xử thô bạo, tục tằn, chẳng hề có bất kỳ sự tiết chế nào” (6). Dĩ nhiên, Donald Trump không là người “đơn phương” trong sự vô liêm sỉ. Dưới chân ông có cả một đạo binh các chính khách Cộng Hòa còn đua nhau để tỏ ra vô liêm sỉ hơn ông. Họ là những người đã từng lên án, chửi rủa cái nhân cách tồi bại, bỉ ổi của ông để rồi liền sau đó đến quỳ gập dưới chân ông để, nói theo ngôn ngữ thô tục của chính ông “hôn vào đ...” ông (kiss his ass). Trong tiếng Việt có lẽ “thanh lịch” hơn, tôi nói: họ đã mửa ra những thứ tanh tưởi nhứt để rồi liền sau đó lè lưỡi liếm vào!

Tôi tin thuyết tiến hóa hơn tin Kinh Thánh hay Kinh Tin Kính của nhà đạo của tôi. Theo thuyết tiến hóa, giữa tôi và cậu chó nhà tôi có rất nhiều nét tương đồng. Chỉ có một điều khác biệt trời biển giữa tôi và cậu: cậu không hề biết xấu hổ, còn tôi mỗi khi làm điều sai trái, tôi luôn bị lương tâm cắn rứt và biết thế nào là xấu hổ.

Tôi đang “nghiền ngẫm” một cuốn sách có tựa đề “The psychology of stupidity” (tâm lý học về sự ngu xuẩn). Đây là bản dịch Anh ngữ của tác phẩm bằng tiếng Pháp của tác giả Jean Francois Marmion, một chuyên gia tâm lý nổi tiếng ở Pháp. Đóng góp vào tác phẩm còn có nhiều chuyên gia thuộc nhiều lãnh vực khác nhau, nhứt là tại Mỹ. Hình bìa của cuốn sách khiến tôi suy nghĩ nhiều: trong hình người ta thấy có 5 hình tượng, khởi đi từ một người đứng thẳng để rồi từ từ khom lưng và cuối cùng trở thành vượn! Đây quả là một thứ tiến hóa ngược: người biến thành vượn! Ngày nay trí khôn nhân tạo (AI) có thể đưa con người lên đến tuyệt đỉnh của thông minh. Nhưng điều tôi sợ nhứt là: biết đâu nó chẳng cắt đứt “giây thần kinh xấu hổ” trong não bộ của con người!

 

 Chú thích

1.Một buổi sáng với cụ Vũ Thư Hiên, báo Tiếng Dân, 11 -5-2025

2.Hồi ký về tuổi thơ tại một làng quê ở Thái Bình của Vũ Thư Hiên

3.Trở lại chuyện “ Cá cần nước sạch, dân cần minh bạch”, VNTB 17.06.2025

4. bài đã dẫn

5. The morality of climate change, Christ Riedy . Medium Mar 4, 2014

6. Nguyễn Thanh Việt, “Fallujah bên bờ Thái Bình Dương: Cuộc trình diễn của Trump tại Los Angeles,  Tiếng Dân 18- 6- 2025

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2025

Tôi là ai...